Quán ăn nhỏ vốn đã có tiếng, nay lại càng đông đúc.
Bên ngoài người ta xếp hàng dài dằng dặc, bên trong thì chen chúc đến nghẹt thở.
Thông thường, những nơi xô bồ thế này chẳng bao giờ Tần Quân Xuyên thèm đặt chân tới.
Thế nhưng lần này, khi đi vòng ra cửa sau, anh chẳng chút ngần ngại mà đẩy cửa bước vào.
Anh sải bước đến thẳng bàn của Mộ Chu, đứng từ trên cao nhìn xuống cô gái đang ăn ngon lành trước mặt.
Gọng kính kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng sắc lẹm.
Ngay giây tiếp theo, Mộ Chu ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau trực diện.
Tần Quân Xuyên lúc này mới nhận ra, hôm nay cô ăn vận khác hẳn ngày thường, rõ ràng là đã dày công chuẩn bị.
Theo nhịp ngẩng đầu của cô, phần cổ áo hơi trễ để lộ bờ xương quai xanh mảnh mai, trắng ngần dưới ánh đèn khiến anh có chút thẩn thờ.
"Tần tổng?"
Tiếng gọi ngạc nhiên của cô kéo anh về thực tại.
Ánh mắt anh bỗng chốc tối sầm lại. Mộ Chu vốn là người chẳng bao giờ màng đến chuyện phấn son, vậy mà giờ đây, cô lại sửa soạn chỉn chu từ đầu đến chân chỉ để đi gặp gã đàn ông kia.
Càng nghĩ, lồng ngực anh càng thắt lại, sắc mặt cũng theo đó mà lạnh tanh.
Mộ Chu cũng ngơ ngác nhìn anh.
Cả hai cứ thế rơi vào im lặng cho đến khi nhân viên phục vụ tiến lại gần:
"Anh đi cùng chị này ạ? Để tôi lấy thêm một bộ bát đũa nhé, anh chị có muốn gọi thêm món gì không?"
Mộ Chu sực tỉnh, theo thói quen đáp: "Vâng, cảm ơn bạn."
Vừa dứt lời, đối diện với sắc mặt khó coi của Tần Quân Xuyên, cô mới sực nhận ra mình chưa hỏi ý kiến anh đã tự tiện đồng ý.
Cô hối hận đến mức muốn cắn lưỡi, định gọi nhân viên lại thì thấy Tần Quân Xuyên đã thản nhiên ngồi xuống đối diện mình. Anh cầm thực đơn, thanh lịch lật vài trang rồi đẩy ngược về phía cô:
"Tôi không rành chỗ này, em chọn đi."
Mộ Chu vội vàng nhận lấy, gọi thêm hai món đặc sản bình thường.
Khi nhân viên rời đi, bầu không khí lại trở nên tĩnh lặng.
Mộ Chu lộ rõ vẻ căng thẳng, hai tay cô đan chặt vào nhau, vò nát miếng khăn giấy trong lòng bàn tay.
Tần Quân Xuyên nhìn những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, cơn giận trong lòng vơi đi đôi chút, nét mặt cũng dịu lại.
Mộ Chu rốt cuộc cũng lấy hết can đảm, lí nhí hỏi:
"Tần tổng, sao anh lại ở đây ạ?"
"Tiện đường đi ngang qua thôi."
Câu trả lời cụt ngủn của anh tất nhiên chẳng khiến cô tin nổi, nhưng cô cũng không dám hỏi thêm. Thấy cô im lặng, Tần Quân Xuyên lại lên tiếng chất vấn:
"Còn em? Tại sao lại ở chỗ này?"
"Em đi mua sắm quần áo, thấy đói nên vào ăn đại thôi ạ."
"Đi với ai?"
"Dạ... một mình em."
Câu trả lời này khiến đáy mắt Tần Quân Xuyên chùng xuống. Anh ngước nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm làm Mộ Chu chột dạ, chỉ biết nuốt nước bọt, đẩy lại gọng kính rồi lén tránh tầm nhìn của anh.
Trước lời nói dối vụng về nhằm che giấu của cô, mặt Tần Quân Xuyên biến sắc vì giận.
Anh cho rằng cô đang muốn bao che cho gã đàn ông kia.
Dù biết mình chẳng có tư cách gì để nổi nóng, nhưng cảm xúc của anh lại hoàn toàn vượt tầm kiểm soát.
Khi thức ăn được dọn lên, anh lẳng lặng cầm dao nĩa.
Mộ Chu cảm nhận được anh đang giận nhưng không rõ lý do. Cô vừa ăn vừa suy diễn, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu: Chẳng lẽ anh đã thấy bóng dáng của Triệu Trạch nên nghĩ rằng cô lại mềm lòng quay lại với anh ta, vì thế mới tức giận?
Nghĩ vậy, Mộ Chu khẽ lau môi, ướm lời:
"Thật ra... lúc nãy em có tình cờ gặp Triệu Trạch ở đây. Anh ta là người lần trước xem mắt với em ở khách sạn Hoàng Nguyên ấy ạ."
Động tác của Tần Quân Xuyên khựng lại.
Dù anh không nhìn cô, nhưng Mộ Chu biết anh đang lắng nghe, vì thế cô bắt đầu tính toán trong lòng.
Cô thở dài đầy vẻ muộn phiền:
"Anh ta xin lỗi, bảo là trước đây anh ta không tốt và mong em tha thứ, muốn cả hai tiếp tục tìm hiểu..."
"Em đồng ý rồi?" Giọng nói lạnh lẽo của anh ngắt ngang lời cô.
Mộ Chu lắc đầu, nhưng rồi lại ra vẻ do dự: "Em... em cũng chưa nghĩ kỹ."
Đôi mắt Tần Quân Xuyên nheo lại, tay siết chặt lấy chiếc nĩa. Anh nhìn xoáy vào cô, ánh nhìn áp lực như thể muốn nhìn thấu tâm can.
Nhưng Mộ Chu vẫn giả vờ như không thấy, cô rầu rĩ mím môi:
"Em thật sự không biết phải làm sao. Ở nhà cứ giục suốt, mà anh Triệu... xét ra cũng không đến nỗi nào. Tuy có khuyết điểm nhưng bản thân em cũng đâu có hoàn hảo gì, anh ta không chê em là tốt lắm rồi, em nên biết bằng lòng thì hơn."
Gân xanh trên thái dương Tần Quân Xuyên giật liên hồi. Những lời tự hạ thấp bản thân của Mộ Chu khiến anh nghẹn đắng ở cổ họng.
Nhưng cô vẫn ngây thơ không hay biết gì, cuối cùng còn hốt hoảng xin lỗi:
"Ôi em xin lỗi Tần tổng, em cứ nói luyên thuyên chuyện nhảm nhí, làm mất thời gian của anh quá."
Cô nghĩ bụng, anh là CEO của tập đoàn Phong Dương cao cao tại thượng, làm gì có tâm trí để nghe chuyện vụn vặt về hôn nhân của một nhân viên nhỏ bé như cô.
Thế nhưng, thái độ khép nép của cô chỉ khiến sắc mặt anh càng thêm tệ hại.
Cạch!
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên khi Tần Quân Xuyên buông dao nĩa.
Mộ Chu nhìn theo đôi bàn tay với những khớp xương rõ ràng, mạnh mẽ của anh.
Tầm mắt cô dời lên cánh tay nổi gân xanh, rồi dừng lại ở đường quai hàm đang căng cứng.
Nhưng kỳ lạ thay, cơn giận bừng bừng lúc nãy bỗng chốc tan biến. Tần Quân Xuyên khẽ nhếch môi, bật ra một tiếng cười lạnh:
"Muốn kết hôn đến thế sao?"
Mộ Chu đỏ mặt, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Nụ cười trên môi anh vẫn không đổi, nhưng sâu trong đáy mắt đã bắt đầu nổi lên một cơn cuồng phong.
Bên ngoài quán, Tần Chỉ Tường vẫn đang tò mò rình coi.
Cô ấy cảm thấy thật kỳ quái. Anh hai tới nơi không hề nổi trận lôi đình mà lại ngồi xuống ăn cơm rất tự nhiên, cứ như thể hai người đã hẹn trước vậy. Bầu không khí hài hòa đến mức lãng mạn này làm cô ấy không hiểu nổi.
Đúng lúc Cao Dật Nghiêm gọi điện tới hỏi thăm tiến triển, cô ấy thở dài:
"Giải tán đi, anh hai em chẳng dám cáu kỉnh gì đâu. Gã kia vừa đi là anh ấy ngồi luôn vào chỗ đó ăn cơm tiếp với bạn gái rồi."
Cao Dật Nghiêm ở đầu dây bên kia há hốc mồm: "Hả? Không thể nào! Ông bạn anh mà nhát thế á?"
"Thế đấy, xem ra anh hai em lần này lún sâu thật rồi."
Tần Chỉ Tường cúp máy, không quên chụp thêm vài tấm ảnh "hẹn hò" rồi mới rời đi.
…
Sau giờ nghỉ trưa trở về, không khí trong văn phòng có chút uể oải, chẳng ai có tinh thần làm việc. Mộ Chu cũng ngồi gõ bàn phím trong vô thức.
Kể từ bữa ăn đó, cô và Tần Quân Xuyên vẫn chưa gặp lại nhau.
Hôm ấy, sau khi anh hỏi cô có muốn kết hôn không và nhận được cái gật đầu, anh liền im lặng cho đến tận lúc ra về, hai người chẳng có thêm giao lưu nào.
Về phía Triệu Trạch, anh ta cũng chẳng còn liên lạc gì.
Triệu Trạch vì sợ bị cô nàng "hám của" Mộ Chu đeo bám nên đã chủ động chặn hết liên lạc để yên ổn với bạn gái mới.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Cô bạn gái kia không biết nghe tin từ đâu về việc anh ta vừa xác định quan hệ vừa đi xem mắt liên tục, thế là làm loạn lên.
Nếu chỉ là chia tay thì đã đành, nhưng cô nàng kia còn kéo đến tận công ty tố cáo anh ta lăng nhăng, làm loạn quan hệ nam nữ.
Vì cô ta quấy rối khiến các nhân viên khác không thể làm việc, lãnh đạo đành phải khuyên anh ta tự xin nghỉ việc.
Triệu Trạch tất nhiên không chịu, nhưng cô nàng kia còn ghê gớm hơn khi về tận quê anh ta, tìm bà mai và bố mẹ anh ta để làm rùm beng.
Giờ đây, hàng xóm láng giềng đều biết thói xấu của anh ta, chẳng còn ai dám giới thiệu đối tượng nào cho anh ta nữa.