Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 34: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình" (4)

Trước Sau

break

Những lời của Mộ Chu khiến Tần Quân Xuyên khẽ nhíu mày. Theo bản năng, anh định rít một hơi thuốc để mùi hương nồng đậm của nó ép xuống cơn tức tối đang chực chờ dâng lên trong lòng, nhưng rồi anh vẫn khắc chế được.

Bờ môi mỏng của anh khẽ mở, buông lời lạnh lùng:

“Cô thích xin lỗi và nhận lỗi về mình như vậy, để cô ở bộ phận Hậu cần đúng là uổng phí tài năng. Cô nên sang bộ phận Chăm sóc khách hàng mới đúng.”

Mộ Chu ngẩn người ra một lúc, sau đó mới nhận ra anh đang mỉa mai mình. 

Ở tập đoàn Phong Dương, lương của bộ phận Chăm sóc khách hàng tuy cao nhưng lại là nơi bị coi thường nhất. Công việc hằng ngày của họ chỉ là không ngừng gọi điện xin lỗi khách hàng, hoặc đến tận nhà để bị mắng chửi, mở miệng ra là: “Thực xin lỗi, đều là lỗi của chúng tôi.”

Biết tính cách yếu đuối của mình không được lòng người, Mộ Chu không khỏi đỏ mặt. 

Theo thói quen, cô lại định xin lỗi: “Thực xin lỗi...” 

Nhưng nhìn thấy sắc mặt u ám của Tần Quân Xuyên, cô kịp thời nuốt lại những lời định nói, cắn chặt môi dưới.

Tần Quân Xuyên mím chặt môi, ánh mắt sắc sảo đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới. 

Anh thực sự không thể chịu nổi dáng vẻ lúc nào cũng như đang bị ai đó bắt nạt của cô.

Đúng lúc này, điện thoại của Mộ Chu vang lên.

 Cô vội quay lưng đi, bước ra xa vài bước rồi nhỏ giọng bắt máy: “Mẹ ạ.”

Tiếng nói từ đầu dây bên kia rất lớn, lớn đến mức Tần Quân Xuyên cũng có thể nghe thấy rõ mồn một:

“Con làm cái gì vậy hả? Cậu thanh niên đó điều kiện tốt như thế, lại cũng ở Hải Thị giống con, sao con không biết điều mà nắm bắt lấy?”

Thì ra gã đàn ông kia vì thấy mất mặt nên đã nói dối với người lớn rằng chính anh ta là người không ưng Mộ Chu. 

Mẹ của cô tiếp tục mắng xối xả một hồi lâu, còn Mộ Chu thì im lặng không đáp một lời.

 Cuối cùng, bà nói đến mệt lả mới hận sắt không thành thép mà buông lời:

“Không tìm lấy một người mà gả đi thì sau này tính sao? Ai chăm sóc con đây? Bản thân con như thế nào con không tự biết à? Điều kiện các mặt đều kém như vậy, vất vả lắm mới có người không chê mà chịu gặp mặt, con còn không biết điều mà dùng hết thủ đoạn để giữ lấy người ta.”

“Thật là vô dụng, chỉ làm xấu mặt tôi thôi! Sao tôi lại sinh ra đứa con gái chẳng ra hồn như cô cơ chứ. Tôi bảo cho cô biết, năm nay mà không kết hôn thì cô cứ coi như không có người mẹ này đi!”

Mẹ cô càng nói càng quá đáng. 

Mộ Chu từ chỗ không quan tâm, dần dần ánh mắt trở nên lạnh lẽo vô cảm. Tính cách của nguyên chủ sở dĩ như vậy đều là do ảnh hưởng từ gia đình. Tuy là con một, nhưng cha mẹ cô lại rất trọng nam khinh nữ, từ nhỏ cô đã luôn bị chèn ép.

Khi nguyên chủ mặc một chiếc váy màu sắc tươi sáng, cha mẹ sẽ nhục mạ cô là không biết xấu hổ, muốn quyến rũ đàn ông. Khi nguyên chủ trang điểm hay làm tóc, họ sẽ mỉa mai cô làm nghề không đứng đắn. Khi cô từ chối những yêu cầu quá đáng của người thân, họ lại mắng cô không biết đối nhân xử thế, quá keo kiệt. Từ đó về sau, cô không bao giờ dám chưng diện, chỉ chọn những trang phục tối màu, cũng không dám từ chối bất kỳ ai vì sợ bị cha mẹ mắng chửi.

Nghe tiếng thở hổn hển của mẹ mình ở đầu dây bên kia, Mộ Chu lạnh nhạt cắt ngang:

“Nói xong chưa ạ? Nếu đứa con gái này làm mẹ mất mặt như thế, vậy thì cứ coi như không có đứa con này đi.”

Không đợi bên kia kịp phản ứng, cô dứt khoát cúp máy. 

Cô hít một hơi thật sâu như để lấy lại sức mạnh, nhưng ngay sau đó điện thoại lại đổ chuông liên hồi.

 Nhìn thấy mẹ gọi lại, bờ vai cô bỗng chốc sụp xuống, dường như mọi sự can đảm vừa rồi đều tan biến hết.

Đang lúc cô định nhấn nghe, một bàn tay to lớn từ phía sau vươn tới giật lấy điện thoại, không nói không rằng nhấn nút từ chối cuộc gọi. 

Tần Quân Xuyên đưa trả điện thoại cho cô, lạnh lùng nói:

“Nếu đã nói lời tuyệt tình thì phải thực hiện cho bằng được, bằng không những lời đó sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Mộ Chu nhận lấy điện thoại, ánh mắt kinh ngạc nhìn anh. Cô cứ ngỡ anh đã rời đi khi cô đang gọi điện, không ngờ anh vẫn ở đó, thậm chí còn giúp cô đưa ra lựa chọn.

Thần sắc Tần Quân Xuyên thoáng chút phức tạp. 

Chính anh cũng không hiểu vì sao mình lại đi xen vào chuyện của người khác. 

Rõ ràng anh là người cực kỳ thực tế, không bao giờ lãng phí thời gian và sức lực vào những người hay những việc vô ích. Đối diện với ánh mắt sáng lấp lánh của Mộ Chu, anh bỗng cảm thấy hơi bực bội, liền dập tắt đốm thuốc tàn trên đầu ngón tay.

Lúc này, có hai bóng người đột nhiên bước vào ban công.

“Nhị ca, anh ở đây sao? Bà nội đang tìm anh đấy...” Giọng nói bỗng dưng khựng lại.

Đó là một nam một nữ, trông tuổi đời còn khá trẻ. 

Nhìn thấy Mộ Chu và Tần Quân Xuyên đứng cạnh nhau, mắt họ trợn tròn kinh ngạc, không ngừng liếc nhìn hai người với vẻ mặt không thể tin nổi.

 Tần Quân Xuyên lại tỏ ra như không hề hay biết về sự sửng sốt của hai đứa em, anh chỉ thản nhiên đáp: “Anh biết rồi.”

Sau đó, anh quay sang gật đầu với Mộ Chu: “Cô định về thế nào? Để tôi bảo người đưa cô về nhé?”

Khách sạn này nằm ở khu vực ngoại ô vắng vẻ. 

Dù sao cô cũng là nhân viên của công ty, lại là người có thể đưa ra những ý tưởng sắc sảo, nên vì sự an toàn của nhân viên, anh đề nghị khách sạn đưa cô về một đoạn cũng là chuyện thường tình.

Mộ Chu vốn sợ làm phiền người khác nhất, vội vàng xua tay: “Không cần đâu ạ, tôi tự bắt xe về được.”

Nhưng Tần Quân Xuyên rõ ràng là người rất độc đoán. Việc anh hỏi chỉ là sự tôn trọng trên danh nghĩa, thực tế anh đã bấm số gọi cho khách sạn, sắp xếp người đưa Mộ Chu về. Thấy vậy, cô chỉ còn cách lí nhí nói lời cảm ơn.

“Ra đại sảnh đợi đi.” Tần Quân Xuyên nói xong liền rời đi, hai người em của anh cũng vội vã nối gót theo sau.

Hai người họ tụt lại phía sau anh vài bước, bắt đầu thì thầm bàn tán:

“Hèn chi mấy cô gái nhà sắp xếp cho Nhị ca đều không vừa mắt anh ấy, hóa ra Nhị ca thích kiểu người... mộc mạc như thế này sao?”

“Chậc chậc, không ngờ khẩu vị của Nhị ca lại khác người đến thế.”

“Suỵt, nói nhỏ thôi, Nhị ca đang nhìn kìa!”

Thấy hai đứa em cứ chụm đầu xì xào, Tần Quân Xuyên liếc nhìn chúng một cái: “Còn không đi đi, lề mề cái gì?”

“Tụi em tới ngay đây Nhị ca!” Cả ba người cùng rời khỏi hành lang.

Mộ Chu cũng rảo bước về phía đại sảnh. Cô vừa đi vừa xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, tâm trạng bỗng chốc trở nên rất tốt.

 Cô còn tranh thủ đóng gói thêm một ít điểm tâm của khách sạn để mang về làm đồ ăn đêm.

 …

 Giữa tháng là thời điểm mọi người phải nộp báo cáo tổng kết nửa đầu năm. 

Suốt mấy ngày nay, ai nấy đều vắt chân lên cổ mà làm việc, chỉ riêng Tần Lộ Lộ là thảnh thơi ngồi làm móng.

 Cô ta đã sớm nộp bản báo cáo mà Mộ Chu làm giúp từ trước, nên giờ chỉ việc ngồi chơi xơi nước.

Đến buổi chiều, khi mọi dữ liệu đã được tải lên xong xuôi, mọi người mới có thể thở phào nhẹ nhõm và bắt đầu thảo luận xem nên gọi trà chiều gì. 

Đúng lúc này, Giám đốc bộ phận Hậu cần – Lưu Nguyên đẩy cửa phòng làm việc bước ra, trên mặt hiện rõ vẻ giận dữ hiếm thấy.

“Tần Lộ Lộ! Cô làm ăn kiểu gì vậy hả? Sao lại nộp một bản báo cáo toàn lỗi mã thế này?”

Tiếng quát của ông Lưu khiến cả văn phòng giật bắn mình.

 Có lẽ vì dáng vẻ hiền lành, không biết giận của ông đã quá sâu đậm trong lòng mọi người, nên khi ông đột ngột nổi hỏa, ai nấy đều thấy kinh hãi.

Tần Lộ Lộ giật mình một cái, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bất cần, nhìn ông Lưu đầy vẻ khó chịu:

“Giám đốc Lưu, ông nói gì vậy? Lỗi mã gì chứ?”

Thái độ thản nhiên đó càng làm ông Lưu thêm tức giận. 

Mọi ánh mắt trong văn phòng đều đổ dồn về phía hai người. Mộ Chu khẽ đẩy gọng kính, che giấu tia thích thú nơi đáy mắt.

Phía bên kia, Tần Lộ Lộ cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề. Bản báo cáo tổng kết giữa năm mà cô ta nộp lên toàn bộ đều bị lỗi hiển thị, và cô ta là nhân viên duy nhất trong toàn công ty nộp sai tài liệu. Giám đốc Lưu vì chuyện này mà bị cấp trên khiển trách, nên mới nổi trận lôi đình như vậy.

Tần Lộ Lộ thoáng chút hoảng loạn, nhưng rồi dường như sực nhớ ra điều gì, cô ta ném cái nhìn đầy hằn học thẳng về phía Mộ Chu.

“Là cô! Chính là cô làm đúng không!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương