Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 33: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình" (3)

Trước Sau

break

Tại nhà ăn tầng một của khách sạn nghỉ dưỡng Hoàng Nguyên, một người đàn ông trẻ tuổi vừa thấy Mộ Chu đến liền đứng dậy chào hỏi. 

Mộ Chu thong thả bước về phía anh ta.

Cô vừa ngồi xuống thì một đoàn khách quý đầy khí thế từ đại sảnh đi ngang qua. 

Người dẫn đầu không ai khác chính là Tần Quân Xuyên. Khi đi lướt qua Mộ Chu, anh khẽ liếc nhìn cô một cái.

Anh vẫn còn ấn tượng với cô nhân viên này. Tập đoàn Phong Dương có hàng ngàn nhân viên, anh không thể nào nhớ mặt hết thảy, nhiều người vừa chào hỏi giây trước, giây sau anh đã quên ngay.

 Anh là kiểu người chỉ dành thời gian cho những việc quan trọng, những chuyện khác không đáng để anh lãng phí tâm trí. Thế nhưng, phong cách ăn mặc "cổ lỗ sĩ" cùng ánh mắt luôn né tránh của Mộ Chu lại khiến anh ghi nhớ khá sâu.

Phong Dương tuy không phải công ty thời trang, nhưng bầu không khí cởi mở khiến nhân viên nam thanh nữ tú ai nấy đều chưng diện lộng lẫy. 

Duy chỉ có Mộ Chu là ngoại lệ. Chính vì thế, lúc ở cửa khách sạn, anh mới vô thức nhìn cô thêm một chút. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức có chút ấn tượng mà thôi.

Sự xuất hiện của một nhóm người "phi phú tức quý" (không giàu thì sang) khiến mọi người trong sảnh đều ngoái nhìn, nhưng Mộ Chu vốn không ưa náo nhiệt, cô chỉ cúi đầu nghịch tách trà. 

Tần Quân Xuyên thu hồi ánh mắt, lướt qua người đàn ông đối diện cô rồi nhanh chóng rời khỏi đại sảnh.

Đợi đoàn người đi khuất, Mộ Chu mới kín đáo nhìn theo hướng họ vừa đi. 

Người đàn ông đối diện cũng thu lại ánh mắt, phấn khích nói:

“Vừa rồi là Tần tổng của tập đoàn Phong Dương phải không? Trời ạ, không ngờ tôi lại được thấy người thật, đúng rồi, suýt nữa tôi quên mất cô cũng làm việc ở đó.”

Mộ Chu chỉ mỉm cười, lắc đầu ra hiệu mình không để ý. 

Biết Mộ Chu hướng nội, ít nói nên anh ta cũng chẳng đợi cô trả lời, nói xong liền gọi phục vụ lên món.

Người đàn ông này 35 tuổi, hơn Mộ Chu mười tuổi, là đối tượng xem mắt do cha mẹ ở quê sắp xếp. Mộ Chu sau khi tốt nghiệp sống một mình ở Hải Thị, chưa từng yêu đương khiến cha mẹ lo sốt vó, vì thế mới cưỡng ép bắt cô đi gặp mặt. Nguyên chủ là người không biết từ chối cha mẹ nên đành chấp nhận. 

Lần trước họ đã gặp một lần và anh ta là người mời khách, lần này cô chủ động hẹn gặp là để nói lời từ chối thẳng thừng.

Ngược lại, người đàn ông kia lại tưởng Mộ Chu chủ động hẹn mình ở một nơi xa hoa thế này là vì đã quá hài lòng về anh ta. Nghĩ đến đây, anh ta đẩy gọng kính dày cộp, bắt đầu lên giọng:

“Thật ra tối nay tôi vốn có hẹn khác, nhưng vì Mộ tiểu thư đã chủ động mở lời, tôi đành từ chối người ta để đến gặp cô.”

Thấy Mộ Chu nhìn sang, anh ta tiếp tục khoe khoang:

“Cô đừng hiểu lầm, chủ yếu là do thịnh tình khó khước từ. Mấy vị lãnh đạo ở đơn vị đều muốn giới thiệu con gái cho tôi, tôi sợ bị làm khó nên cũng khó lòng từ chối. Người nhà đều khuyên tôi nên nắm bắt cơ hội để bớt đi 20 năm phấn đấu, nhưng tôi không ham, tôi muốn tự thân vận động để vươn lên.”

Mộ Chu cúi đầu đẩy kính, che giấu nụ cười giễu cợt, sau đó chân thành nhìn anh ta: “Xem ra là tôi đã làm lỡ dở tương lai của anh rồi. Đã vậy thì chúng ta cũng không cần gặp lại nhau nữa đâu. Chúc anh sớm ngày tu thành chính quả với con gái lãnh đạo, bớt đi 20 năm đường vòng.”

“Ơ, không phải...” Người đàn ông bỗng ngớ ra.

Chuyện gì thế này?

 Mộ Chu không những không có cảm giác nguy cơ rồi vồ vập lấy anh ta như tưởng tượng, mà trái lại còn quyết định kết thúc luôn? 

Như thế là không ổn. Tuy Mộ Chu nhan sắc bình thường, ăn mặc lỗi thời, nhưng công việc rất tốt, quan trọng nhất là người hiền lành, thật thà, không có tâm cơ, đúng chuẩn mẫu vợ hiền dâu thảo, cực kỳ thích hợp để kết hôn.

Thực tế, chuyện con gái lãnh đạo hoàn toàn là do anh ta bịa ra. Ở đơn vị, anh ta chỉ là hạng bét, lãnh đạo nào ngu ngốc đến mức gả con gái cho anh ta chứ?

 Mộ Chu là đối tượng tốt nhất mà anh ta có thể tìm được. Anh ta nói vậy chỉ để "dát vàng" lên mặt mình, khiến Mộ Chu thấy lo lắng mà thôi. 

Ai ngờ lại chữa lợn lành thành lợn què. Người đàn ông thầm hối hận không thôi.

Tại hành lang khu phòng VIP tầng một, cửa thang máy mở ra, Tần Quân Xuyên cùng mấy người đi ra.

 Nhân viên khách sạn nở nụ cười tiêu chuẩn dẫn đường phía trước:

“Tần tổng, là hai phòng VIP phía trước ạ.”

Tiệc thọ của lão thái thái nhà họ Tần đặc biệt dành riêng hai phòng này cho những khách mời không tiện lộ diện trước công chúng, Tần Quân Xuyên với tư cách là đại diện con cháu đã sang đây kính rượu. 

Một lát sau, anh bước ra khỏi phòng, không kìm được mà đưa tay day giữa mày.

Đêm nay anh đã uống khá nhiều. 

Nghĩ đến việc quay lại bữa tiệc sẽ phải tiếp tục những màn xã giao vô bổ, Tần Quân Xuyên ra lệnh cho cấp dưới rời đi trước: “Các cậu cứ về trước đi.”

Anh một mình đi về phía ban công nhỏ cuối hành lang, định bụng hóng gió cho tỉnh táo. 

Đứng bên lan can chạm trổ, đôi mắt đen thâm trầm của anh nhìn về phía ánh đèn xa xa và lắng nghe tiếng côn trùng kêu đêm. 

Tiếc thay, sự yên tĩnh hiếm hoi chỉ kéo dài được giây lát thì đã bị những âm thanh chói tai làm phiền.

“Mộ Chu? Cái hạng phụ nữ cổ hủ đó con nói rõ ràng rồi, con chẳng có hứng thú gì với cô ta cả, sẽ không gặp lại đâu.”

Nghe thấy một cái tên quen thuộc, Tần Quân Xuyên vô thức bị thu hút sự chú ý. 

Ở một ban công nhỏ khác cách đó vài mét, một người đàn ông đang quay lưng về phía anh, ngồi trên ghế dài gọi điện thoại với giọng điệu cực kỳ thiếu kiên nhẫn.

“Mẹ, bảo con ở bên cái loại phụ nữ đó thì con thà chết còn hơn. Tuổi thì lớn, tính tình cũng chẳng nhỏ, vừa cũ kỹ vừa nhàm chán, công việc cũng chỉ có vậy thôi. Tập đoàn Phong Dương thì có gì ghê gớm chứ, công việc của con cũng đâu kém đâu. Cô ta chẳng qua là kiếm nhiều hơn con có hai ngàn tệ, phúc lợi tốt hơn chút thôi sao? Đàn ông là về sau mới có sức bật, sự nghiệp của con sớm muộn gì cũng vượt qua cô ta.”

Đầu dây bên kia không biết nói gì, người đàn ông lại cao giọng hơn:

“Mẹ thì biết cái gì chứ! Đàn ông càng già càng có giá, 40 tuổi vẫn là đóa hoa cơ mà. Mấy cô gái trẻ ở thành phố lớn giờ thích đàn ông trưởng thành lắm, họ gọi đó là “đại thúc”, mẹ không hiểu đâu. Mộ Chu vài năm nữa là bà già, là gái ế rồi, chẳng có gì báu bở cả. Sau này mẹ đừng có giới thiệu ai trên 25 tuổi cho con nữa nhé.”

Nói xong, anh ta bực bội cúp máy, miệng còn lẩm bẩm: “Cái thứ như Mộ Chu mà cũng dám từ chối mình.”

Nhìn bóng dáng anh ta biến mất, đôi mắt lạnh lùng của Tần Quân Xuyên thoáng qua một tia sắc lẹm. 

Anh rút bao thuốc, ngậm một điếu lên môi, nhưng khi tìm bật lửa thì tìm mãi không thấy.

Đúng lúc này, một tiếng "tạch" vang lên, từ bên cạnh vươn ra một bàn tay cầm bật lửa đã lên lửa.

 Bàn tay ấy thon dài, trắng nõn, mịn màng như nhành liễu, các đốt ngón tay hơi cong lại cầm lấy chiếc bật lửa kim loại. 

Sự tương phản giữa nét mềm mại của làn da và sự cứng cáp của kim loại tạo nên một sức hút kỳ lạ khiến người ta không thể rời mắt. 

Nhìn xuống chút nữa, những đầu ngón tay như ngọc tinh khôi, lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng.

Ngọn lửa vẫn đang nhảy múa, Tần Quân Xuyên xuyên qua ánh lửa nhìn về phía chủ nhân của bàn tay ấy. 

Là Mộ Chu. 

Bàn tay cô khẽ tiến lên một chút, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, nhưng cũng phối hợp cúi đầu ghé sát lại, châm điếu thuốc bên môi.

Điếu thuốc bén lửa, mùi thuốc lá nồng đậm lan tỏa trong khoang mũi. Tần Quân Xuyên như sực tỉnh, anh đưa tay kẹp lấy điếu thuốc, rũ mắt nhìn đốm lửa tàn đỏ rực.

Mộ Chu thu lại bật lửa, lúc này mới mở lời:

“Tần tổng.”

“Ừ.” Giọng anh cực nhạt, không nhìn cô thêm lần nào nữa.

Nghĩ đến những lời người đàn ông lúc nãy nói, Mộ Chu ngượng ngùng mở miệng:

“Để Tần tổng phải chê cười rồi, cũng làm phiền nhã hứng hóng gió của anh, thật xin lỗi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương