Khi cuộc họp kết thúc thì đã mười giờ đêm.
Mọi người uể oải tan làm. Công ty vốn có nhà ăn miễn phí, biết nhân viên tăng ca nên đầu bếp đã chuẩn bị sẵn đồ ăn khuya. Rất nhiều người rủ nhau ghé qua lót dạ trước khi về.
Mộ Chu quay lại văn phòng thu dọn đồ đạc, rồi một mình lẳng lặng đi xuống nhà ăn. Cô đóng gói khá nhiều thức ăn rồi trực tiếp mang về nhà. Tập đoàn Phong Dương có một điểm rất hay là đồ ăn ở nhà ăn có thể gói mang về, thế nên nguyên chủ trước đây thường xuyên lấy nhiều cơm vào thứ Sáu để tiết kiệm chi phí ăn uống cho hai ngày cuối tuần.
Hôm sau là cuối tuần, Mộ Chu vốn định duy trì thói quen của nguyên chủ là thức đêm cày phim, thì bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
“Mộ Chu phải không? Tôi là Trần Ngọc ở bộ phận Kế hoạch.”
“Giám đốc Trần ạ?”
Mộ Chu giật mình. Cô không ngờ bà lại gọi cho mình, bởi bình thường công việc của hai bên chẳng mấy khi giao nhau.
“Ý tưởng của cô đã được Tần tổng chấp thuận. Buổi họp báo ngày mai, mời cô cùng tham gia.”
“Vâng, vâng ạ, tôi biết rồi.”
Mộ Chu vờ vẻ sợ sệt, hỏi rõ thời gian địa điểm rồi mới cúp máy.
Một niềm vui ngoài ý muốn hiện lên, cô khẽ cong môi cười. Cuộc gặp với Tần Quân Xuyên hôm qua vẫn chưa khiến độ hảo cảm của anh thay đổi chút nào.
Mộ Chu đang rầu rĩ tìm cách tiếp cận thì cơ hội đã tự tìm đến tận cửa.
…
Tại hiện trường buổi họp báo, Mộ Chu đến từ rất sớm.
Cô vẫn giữ nguyên phong cách đặc trưng: tóc mái dày che trán, buộc đuôi ngựa thấp, đeo kính gọng đen, vận bộ vest đen phẳng phiu nhưng có phần hơi già dặn.
Trưởng nhóm Trương thấy cô liền vẫy tay.
Mộ Chu vội vã chạy lại nhận thẻ công tác rồi theo mọi người ngồi xuống phía dưới khán đài.
“Thật ra hôm nay em cũng không có việc gì cụ thể đâu, cứ đi theo mọi người là được. Chủ yếu vì ý tưởng này do em đề xuất nên Giám đốc Trần muốn em có mặt ở đây để trải nghiệm thực tế.”
Cứ như vậy, Mộ Chu được xếp ngồi ở vị trí góc khuất nhất, trước mặt đặt một chiếc máy tính xách tay.
Khi buổi họp báo bắt đầu, ai nấy đều bận rộn gõ phím liên hồi. Mộ Chu thấy mình ngồi không thì hơi lạc lõng, thế là cô đành mở trò chơi dò mìn ra, ra vẻ tập trung chơi cực kỳ nhập tâm.
Tần Quân Xuyên, với tư cách là nam chính của thế giới này, năng lực của anh là điều không cần bàn cãi.
Đối mặt với đủ loại câu hỏi hóc búa từ báo giới, anh đều trả lời cực kỳ chặt chẽ, kín kẽ như bưng.
Buổi họp báo kết thúc viên mãn.
Mọi người kéo nhau đi dự tiệc khánh công.
Tần Quân Xuyên ngoài việc lộ diện lúc đầu thì cũng nhanh chóng rời đi, nghe nói anh phải đi công tác ở thành phố lân cận.
Không có sếp tổng, bầu không khí của mọi người trở nên vui vẻ, thoải mái hơn hẳn.
“Mộ Chu, lần này nhờ có em, nếu không chuyện này chẳng biết phải giải quyết thế nào.”
Lời khen của Giám đốc Trần khiến Mộ Chu vội vàng xua tay: “Dạ không, là do Tần tổng lợi hại ạ, tất cả là nhờ Tần tổng thôi.”
Giám đốc Trần mỉm cười, mời cô một ly. Bà vốn có ấn tượng khá tốt với cô gái nhỏ này: học hỏi nhanh, làm việc thực tế, nghiêm túc lại cẩn thận. Hồi Mộ Chu mới vào làm, bà từng định kéo cô về bộ phận Kế hoạch, nhưng sau khi hết hạn thực tập, bà đã từ bỏ ý định đó. Bởi lẽ, tính cách của Mộ Chu quá hiền lành, nhu mì.
Bất kể ai nhờ vả cô cũng không biết từ chối, cái gì cũng được, cái gì cũng tốt, chẳng có sở thích riêng cũng không có sự kiên định.
Là một nữ cường nhân của công việc, Giám đốc Trần không thích kiểu người nhẫn nhục chịu khó như vậy. Bà thích những người có cá tính và sự sắc sảo hơn. Vì thế, cuối cùng Mộ Chu bị bộ phận Nhân sự đẩy sang ban Hậu cần.
Nhưng xem ra chỗ đó cũng không tệ, rất hợp với cô, và chính cô cũng có vẻ vui vẻ với công việc ấy.
…
Sau khi uống vài ly với mọi người, Mộ Chu xin phép ra về trước.
Tính cách của nguyên chủ vốn không thích những chỗ ồn ào, trừ những buổi tụ tập bắt buộc, còn lại cô đều tìm cách từ chối. Mọi người cũng hiểu tính cô nên không ai gây khó dễ.
Đến thứ Hai đi làm, khi bộ phận Nhân sự gửi mail thông báo Mộ Chu nhận được giải thưởng "Nhân viên xuất sắc", cả văn phòng Hậu cần như bùng nổ.
Mọi người vây quanh cô hỏi han ríu rít. Mộ Chu đành kể lại chuyện ở buổi họp báo.
Ai nấy đều trầm trồ ngưỡng mộ. Phải biết rằng tiền thưởng cho giải thưởng này lên tới hai mươi vạn tệ, thường chỉ dành cho những người có đóng góp đặc biệt xuất sắc. Bộ phận Hậu cần của họ đây là lần đầu tiên có người giành được vinh dự này.
Giám đốc bộ phận Hậu cần, Lưu Nguyên, là một người đàn ông trung niên hiền hậu, cũng chẳng có tham vọng gì lớn lao. Mặc dù Hậu cần là bộ phận có địa vị thấp nhất và lương bổng ít nhất công ty, ông vẫn tươi cười đi làm mỗi ngày, chỉ mong làm tốt việc của mình rồi đợi đến ngày nghỉ hưu.
Nhận được tin vui bất ngờ này, ông Lưu không khỏi hớn hở:
“Tốt, tốt lắm! Mộ Chu đã làm rạng danh bộ phận Hậu cần chúng ta. Chiều nay tôi mời cả phòng uống trà chiều, mọi người cứ chọn thoải mái!”
Trước những lời tán dương của mọi người, Mộ Chu tỏ rõ sự không thích ứng. Cô đẩy gọng kính, cười ngượng ngùng:
“Cảm ơn Giám đốc Lưu ạ.”
Trong bầu không khí vui vẻ đó, tự nhiên cũng có kẻ chướng tai gai mắt:
“Đúng là chân nhân bất lộ tướng nha. Ngày thường Mộ Chu cứ khép nép sợ sệt, nói to một chút là giật mình, thế mà lại được lên mặt trước Tần tổng, còn nhận cả giải thưởng lớn, thật khiến người ta kinh ngạc đấy.”
Người vừa nói là Tần Lộ Lộ. Nghe đồn cô ta là họ hàng xa lắc xa lơ của Tần Quân Xuyên, nên ngày thường mọi người có phần kiêng dè. Tuy không phải họ hàng gần, nhưng ai biết được cô ta có mách lẻo sau lưng với sếp không, vì thế ai cũng hay tâng bốc cô ta vài câu.
Lời nói đầy mùi mỉa mai này rõ ràng ám chỉ Mộ Chu ngày thường chỉ giả vờ, vừa bắt được cơ hội là vội vàng thể hiện mình ngay.
Mọi người muốn giúp Mộ Chu nói vài câu nhưng lại sợ đắc tội với Tần Lộ Lộ, đành im lặng vỗ vai Mộ Chu để bày tỏ sự ủng hộ.
Mộ Chu cũng như mọi khi, chẳng dám phản kháng nửa lời, chỉ uất ức cúi đầu.
Văn phòng nhanh chóng trở lại trạng thái yên tĩnh.
Tần Lộ Lộ nhìn dáng vẻ hèn nhát của Mộ Chu, hừ lạnh một tiếng. Có gì ghê gớm đâu chứ, tốt nghiệp trường danh tiếng thì sao, vào công ty sớm hơn thì đã làm sao, dù có nhận giải nhân viên xuất sắc thì vẫn chỉ là hạng bét ở văn phòng này, thậm chí là dưới đáy của cả công ty thôi.
Cô ta tự phụ vì mình cũng mang họ Tần. Tuy không dám dựa vào cái danh đó để làm gì quá đáng, nhưng cô ta rất hưởng thụ việc được mọi người nịnh nọt.
Duy chỉ có Mộ Chu là ngoại lệ.
Mộ Chu chưa bao giờ tỏ thái độ đặc biệt vì cô ta họ Tần, đối với ai cũng tốt bụng như nhau, điều này khiến cô ta rất bất mãn và luôn thấy Mộ Chu ngứa mắt.
Tần Lộ Lộ đảo mắt, đẩy một xấp tài liệu cho Mộ Chu, thản nhiên ra lệnh:
“Chiều mai tôi xin nghỉ, cô làm giúp tôi bảng biểu này đi.”
Mộ Chu lặng lẽ nhận lấy tài liệu, không nói lời nào.
Một đồng nghiệp bên cạnh lên tiếng:
“Lộ Lộ, cô lại xin nghỉ à? Tháng này lại mất tiền chuyên cần rồi.”
“Xì, tôi có thèm vài đồng tiền chuyên cần đó đâu. Tối mai là đại thọ của lão thái thái nhà họ Tần, tất nhiên tôi phải chuẩn bị từ sớm rồi.”
Tần Lộ Lộ cố tình nói to để cả văn phòng đều nghe thấy.
Nhắc đến gia yến của nhà họ Tần, ai nấy đều vô cùng tò mò. Tần Lộ Lộ vốn thích cảm giác được làm trung tâm, nên lại cao ngạo kể thêm vài câu.
Mộ Chu không tham gia vào câu chuyện, cô chỉ mở tài liệu ra xem rồi thầm cười lạnh.
Tập tài liệu này chẳng có gì gấp gáp, đợi cô ta nghỉ xong về làm cũng hoàn toàn kịp. Đây thuần túy là do cô ta lười biếng, kiếm cớ đẩy việc cho cô mà thôi.
Nhưng mà, tiệc mừng thọ của lão thái thái nhà họ Tần sao...
Mộ Chu lục lại ký ức về cốt truyện, trong lòng bắt đầu nảy ra một kế hoạch.
…
Chạng vạng tối ngày hôm sau, Mộ Chu xuất hiện trước cửa khách sạn nghỉ dưỡng Hoàng Nguyên.
Cô đứng trước cửa quan sát hồi lâu, sau khi xác định mình không đi nhầm chỗ mới bước vào đại sảnh.
Cách đó không xa, một chiếc Rolls-Royce sang trọng nhưng trầm mặc đang từ từ đỗ lại.
Tần Quân Xuyên qua cửa kính xe nhìn thấy bóng dáng có chút quen thuộc ở phía trước.
Theo bản năng, anh khẽ nheo mắt lại, nhưng rất nhanh sau đó đã dời tầm mắt đi.