Bị Giám đốc phê bình ngay trước mặt đồng nghiệp, Tần Lộ Lộ vừa cảm thấy mất mặt, vừa thầm oán trách ông chuyện bé xé ra to.
Nhưng khi nghe Giám đốc nói cả công ty chỉ có mình cô ta nộp sai tài liệu, Tần Lộ Lộ bắt đầu hoảng loạn.
Ngay sau đó, cô ta sực nhớ ra bản báo cáo này là do Mộ Chu làm giúp.
Lúc nhận file từ Mộ Chu, cô ta chẳng hề mảy may mở ra kiểm tra.
Bởi lẽ trong mắt mọi người, Mộ Chu là người cực kỳ cẩn thận, rất hiếm khi phạm sai lầm.
Trước giờ vẫn luôn như vậy, việc gì giao cho Mộ Chu xong, cô ta chỉ việc chuyển tiếp thẳng cho cấp trên mà chẳng cần nhìn lại.
Ai ngờ lần này lại xảy ra chuyện.
Cô ta phẫn nộ trừng mắt nhìn Mộ Chu:
“Là cô! Chính là cô làm!”
Mộ Chu giật mình, hoảng hốt đứng bật dậy giải thích:
“Không phải tôi, tôi không biết gì cả.”
“Chắc chắn là cô! Tài liệu đều do cô làm, cô cố tình hãm hại tôi có phải không? Hại tôi mất mặt như thế này, tâm địa cô thật là độc ác!”
Trong mắt Tần Lộ Lộ, một người tỉ mỉ như Mộ Chu không thể nào phạm phải lỗi sơ đẳng như vậy, trừ khi là cố ý. Nghĩ đến đây, cô ta nổi trận lôi đình, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương.
Mộ Chu theo bản năng lắc đầu, giọng nói nhỏ dần như thể đang rất sợ hãi, nếu nhìn kỹ còn thấy hốc mắt cô đã đỏ hoe:
“Tôi không có... Hôm qua tôi gửi cho cô là số liệu đã thống kê xong xuôi mà, không phải lỗi mã đâu...”
Các đồng nghiệp khác lập tức cảm thấy xót xa cho Mộ Chu. Bình thường họ chỉ nhờ cô giúp những việc lặt vặt khi quá bận hoặc lúc xin nghỉ, sau đó đều mua quà vặt hay trà sữa để cảm ơn.
Chỉ có Tần Lộ Lộ là luôn coi việc đẩy hết phần việc chính của mình cho Mộ Chu là điều hiển nhiên. Bắt ép người ta làm đống công việc phức tạp, tốn thời gian đã là quá đáng, giờ lại còn ngậm máu phun người.
Có người không nhịn được mà lên tiếng đòi công bằng:
“Lộ Lộ, Mộ Chu không thể có ý xấu như thế đâu, cô đa nghi quá rồi.”
Một người mở lời, những người khác cũng phụ họa theo:
“Đúng đấy, Mộ Chu gửi cho cô từ hôm qua, cả một ngày trời lẽ nào cô không mở ra xem? Sao giờ lại đổ hết lên đầu em ấy?”
“Lộ Lộ, hay là do cô thao tác sai, hoặc máy tính bị nhiễm virus nên file mới thành lỗi mã?”
Thấy cả văn phòng đều bênh vực Mộ Chu, sắc mặt Tần Lộ Lộ thay đổi liên tục vì tức giận.
Bản báo cáo đó cô ta thực sự chưa hề mở ra. Những bảng biểu phức tạp ấy chỉ nhìn thôi đã thấy đau đầu nên cô ta mới ném cho Mộ Chu, ai ngờ lại bị "gậy ông đập lưng ông".
Đồng nghiệp bênh vực, ngay cả Giám đốc cũng phê bình Tần Lộ Lộ không được trốn tránh trách nhiệm.
Trong phút chốc, cô ta trở thành đích ngắm của mọi sự chỉ trích. Mộ Chu được mọi người che chở, uất ức ngồi xuống, cúi đầu lén lau khóe mắt, dáng vẻ đó càng khiến mọi người thêm thương cảm.
Nhờ vào hình tượng "người hiền lành" suốt ba năm qua, không một ai nghi ngờ Mộ Chu cố tình giở trò. Thêm vào đó, mọi người vốn đã bất mãn với tính kiêu ngạo của Tần Lộ Lộ nên càng thiên vị Mộ Chu hơn.
Nhìn Tần Lộ Lộ cứng họng không nói nên lời, Mộ Chu khẽ nhếch môi nơi góc khuất.
Đương nhiên, file cô gửi cho Tần Lộ Lộ vốn dĩ đã là một đống lỗi mã.
Cô biết thừa với cái tính của Tần Lộ Lộ, cô ta đời nào chịu kiểm tra lại.
…
Sai lầm của Tần Lộ Lộ cuối cùng bị nhân sự ghi một lỗi lớn và bị cắt tiền thưởng tháng đó. Tần Lộ Lộ đương nhiên không phục, khăng khăng cho rằng mình bị Mộ Chu hãm hại. Để bào chữa, cô ta chạy thẳng lên bộ phận Nhân sự, oang oang thừa nhận trước mặt các nhân viên khảo thí rằng mọi công việc bấy lâu nay đều do Mộ Chu làm hộ.
Đang mải mê thanh minh vì bị oan ức, Tần Lộ Lộ chẳng hề nhận ra những ánh mắt đầy vẻ không đồng tình của mọi người xung quanh, cho đến khi một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía ngoài:
“Đang giờ làm việc mà ồn ào cái gì?”
“Tần... Tần tổng...”
Tiếng chào đầy kinh ngạc của nhân viên nhân sự rốt cuộc cũng kéo lý trí của Tần Lộ Lộ trở về.
Cô ta cứng đờ người quay lại, nhìn thấy Tần Quân Xuyên đang đứng ở cửa, sắc mặt cô ta thoắt cái trắng bệch như tờ giấy. Nhân viên khảo thí cũng hoảng hốt, vội vàng tiến lên trình bày đầu đuôi sự việc.
Tần Quân Xuyên nghe xong toàn bộ câu chuyện, sắc mặt vô cùng khó coi. Anh nhìn Trưởng phòng Nhân sự bằng ánh mắt lạnh lẽo:
“Chuyện đơn giản thế này mà cũng cần tôi phải dạy các người cách xử lý sao?”
Vị trưởng phòng lau mồ hôi hột, vội đáp: “Dạ không cần, không cần đâu ạ. Chuyện này chúng tôi sẽ xử lý dứt điểm ngay.”
“Giải quyết xong trong vòng một ngày cho tôi.”
Tần Quân Xuyên ấn định thời hạn, sau đó quay người rời đi, chẳng thèm liếc nhìn Tần Lộ Lộ lấy một cái.
Anh vừa đi khuất, nhân viên khảo thí liền lườm Tần Lộ Lộ một cái cháy mặt. Họ vốn đã định xử lý chuyện này vì thái độ coi thường quy định của cô ta, nay lại bị Tần tổng nghe thấy khiến họ bị mắng lây là làm việc kém cỏi.
Lúc này, cả phòng Nhân sự đều ghét Tần Lộ Lộ thấu xương.
Xem ra cái "mối quan hệ họ hàng" xa tít tắp mà Tần Lộ Lộ hay khoe khoang chẳng có chút trọng lượng nào trong mắt Tần tổng cả.
Nếu đã vậy, họ càng dễ ra tay xử lý.
Trong khi đó, Tần Lộ Lộ vẫn chưa thoát khỏi nỗi sợ hãi từ uy áp của Tần Quân Xuyên.
Cô ta chỉ biết một điều rằng mình tiêu đời rồi.
…
Chuyện của Tần Lộ Lộ ban đầu chỉ định xử lý nội bộ, nhưng sau màn đại náo và bị Tần Quân Xuyên biết được, kết quả xử lý đã được gửi mail thông báo cho toàn công ty.
Qua điều tra, việc Tần Lộ Lộ thường xuyên dùng máy tính công ty để cày phim, chơi game và truy cập các trang web lạ trong giờ làm việc đã bị phanh phui.
Nhân viên điều tra quy kết việc nộp file lỗi mã là do máy tính bị nhiễm virus.
Cuối cùng, Tần Lộ Lộ bị cắt nửa lương, hủy thưởng cuối năm, hạ bậc xuống mức thấp nhất và điều chuyển sang tổ Tạp vụ.
Nhìn thấy thông báo, Tần Lộ Lộ đờ đẫn cả người.
Tổ Tạp vụ có thể coi là đáy cùng của công ty, nhân viên ở đó thậm chí còn không được trang bị máy tính, công việc chủ yếu là lao động chân tay vụn vặt. Bộ phận này thường chỉ tuyển những người lớn tuổi, học vấn thấp. Thực chất, quyết định này là một cách ép Tần Lộ Lộ phải tự nộp đơn nghỉ việc.
Và đúng là Tần Lộ Lộ không chịu nổi sự sỉ nhục này, cũng không chịu được những ánh mắt mỉa mai của đồng nghiệp nên cuối cùng đã chủ động từ chức.
Trước khi đi, cô ta vẫn hằn học trừng mắt nhìn Mộ Chu.
Mộ Chu thì nhìn cô ta bằng ánh mắt vô tội, tốt bụng khuyên bảo: “Lộ Lộ, đừng có hành động theo cảm tính. Giờ công việc khó tìm lắm, hay là cô cứ nghe theo sắp xếp xuống tổ Tạp vụ làm đi.”
Tần Lộ Lộ tức đến nghẹn họng: “Không cần cô phải giả nhân giả nghĩa!” Cô ta ôm đồ đạc lao ra khỏi tập đoàn Phong Dương.
Cả văn phòng đều hả lòng hả dạ trước kết quả này.
Mộ Chu tất nhiên cũng rất vừa ý.
Dù phần lớn đều nằm trong dự tính của cô, nhưng việc Tần Quân Xuyên đích thân can thiệp vẫn khiến cô hơi bất ngờ.
Rõ ràng độ hảo cảm của anh vẫn đang dậm chân ở mức 5% cực thấp cơ mà.
…
Hôm nay là cuối tuần, sau khi tan làm, Mộ Chu vẫn duy trì thói quen đi lấy cơm ở nhà ăn.
Chỉ là hôm nay có sự nhắc nhở từ hệ thống 0001 nên cô đi muộn hơn thường lệ khoảng nửa tiếng.
Xuất hiện ở nhà ăn đúng thời điểm đã tính toán, dì đầu bếp nhận ra Mộ Chu liền đon đả:
“Hôm nay vừa khéo còn món thịt kho sư tử đầu con thích này, còn dư sáu cái. Giờ các bộ phận tan làm hết rồi, con mang về hết đi.”
“Con cảm ơn dì Trần ạ.”
Mộ Chu lấy hộp cơm, tự tay xếp gọn sáu viên thịt sư tử đầu vào, rồi tiện thể đóng gói thêm vài món ăn khác.