Yến Chi Thừa phải một lúc sau mới hồi âm: "Lão nhi tử của cha, cha cảm động quá đi mất! Còn nữa, Tiểu Ngọc Nhi này, cha muốn chia sẻ với con một tin vui. Gần đây cha đã tìm thấy chút manh mối về tộc nhân, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ có kết quả tốt đẹp. Nếu thực sự tìm thấy rồi, xuân sang năm sau hai cha con ta sẽ cùng uống rượu tâm tình, đến lúc đó một vò rượu ngon sẽ thuộc về cha, còn cả một vườn xuân sắc rực rỡ sẽ dành trọn cho con!"
Tâm trạng Tạ Chiết Ngọc vô cùng tốt.
Canh bốn, y mang theo viên Tuyệt Tình Đan cùng tâm trạng vui vẻ âm thầm lặng lẽ quay trở lại phân đàn. Y cũng chẳng buồn vào phòng mà nhảy phóc lên mái nhà, ẩn mình dưới bóng tối để chờ trời sáng.
Chưa chờ được đến lúc bình minh, lại chờ được Tuyết Trung Hối mò tới.
Tâm trạng tốt đẹp của y tức khắc tan biến sạch sành sanh.
Tuyết Trung Hối chẳng nói chẳng rằng đã xách ngược cổ áo sau của y, hệt như xách một con linh thú mà nhấc y lên trước mặt. Hắn cúi đầu ngửi ngửi trên người y, rồi trầm thấp cười nói: "Cả người toàn là những mùi hương lạ lẫm... Tiểu Lục, đệ lại đi hoang với kẻ nào thế? Lại dám đi đêm không về, đệ đã đi đâu lăn lộn, đi gặp con mèo đực nào rồi, hử?"
Tạ Chiết Ngọc nghiến răng định cất lời, nhưng rồi toàn thân bỗng chốc bị uy áp mà hắn đột ngột giải phóng bao phủ lấy. Cơ thể y cứng đờ như một khối đá thô, hai hàm răng va vào nhau đánh lập cập.
Dẫu muốn phản kháng nhưng lại chẳng thể nào làm được, y bị hắn dễ dàng xách vào trong phòng, vung tay một cái đã quăng thẳng lên giường.
Tuyết Trung Hối ngồi ở mép giường, dùng một bàn tay lướt quanh cơ thể Tạ Chiết Ngọc, mu bàn tay bắt đầu miết từ bên má y, miết một mạch xuống tận bên hông, rồi đổi sang dùng lòng bàn tay áp chặt lấy, cứ thế nắm lấy thắt lưng y, bao phủ hơi thở của bản thân lên người y, đôi mắt thâm trầm chẳng rõ vui buồn nhìn y chằm chằm.
Tạ Chiết Ngọc trong cơn tỉnh táo đã nhận thức một cách rõ ràng về sự chênh lệch tu vi giữa hai người, y chẳng hề muốn nhún nhường, nhưng trớ trêu thay lại chỉ đành phải cúi đầu, gắng gượng dồn nén chút sức lực, vừa mở miệng đã phải phục tùng: "Ngài hiểu lầm rồi..."
Bàn tay còn lại của Tuyết Trung Hối trong nháy mắt bóp chặt lấy mặt y: "Đệ thử nói thêm một tiếng "ngài" nữa xem nào?"
Đầu ngón tay Tạ Chiết Ngọc run rẩy, run lên vì tức giận, trong lòng có hàng vạn câu chữ muốn trút ra, nhưng khi đến đầu môi, y vẫn phải nghiến răng nhẫn nhịn: "Tam sư huynh, ngươi hiểu lầm rồi..."
Tuyết Trung Hối bấy giờ mới chịu buông mặt y ra: "Mấy ngày nay đệ đã đi đâu, ở cùng với ai? Có phải ở cùng Lâm Hao Hành không?"
"Không có... Ta vẫn luôn ở một mình."
Tạ Chiết Ngọc cảm thấy hắn bị chứng hoang tưởng nặng rồi, Lâm Hao Hành làm sao có thể ở cùng y được chứ? Ngoại trừ cái ngày y vừa mới đặt chân tới nơi này, hắn lôi kéo y tráo đổi cơ thể một chút thì kể từ đó y chẳng còn gặp lại Lâm Hao Hành thêm lần nào nữa.
Vị Lâm đại thiếu gia kia vốn dĩ chán ghét y thấu xương, tránh y còn chẳng kịp nữa là.
Thế nhưng y phát hiện ra Tuyết Trung Hối căn bản chẳng hề tin tưởng: "Nói, dối."
Tạ Chiết Ngọc cũng gằn từng chữ đáp lại: "Ta, không, có."
Tuyết Trung Hối nhìn y chằm chằm một hồi lâu, nhận thấy lúc này y đang nói thật, bèn vòng tay qua eo nhấc y lên, ghì chặt trước mắt mà hỏi: "Bốn ngày nay, tại sao cứ mãi trốn tránh ta?"
Tạ Chiết Ngọc căng cứng sống lưng, toàn thân như muốn dựng ngược cả lông lên vì tức giận lẫn phiền muộn, vừa nôn nóng lại vừa bất lực. Y chẳng hề né tránh mà đón lấy ánh mắt của hắn, gắt lên: "Cái gì mà trốn tránh? Sư đệ ta vốn dĩ cùng ngài không phải là hạng người cùng đường. Tam sư huynh thật đúng là quý nhân thường hay quên việc, đã quên mất bản thệ ước tám năm trước với sư đệ rồi sao? Sư đệ ta không một ngày nào dám quên, nhất định phải giữ vững ranh giới giữa ngài và ta. Ranh giới gì ư? Ngài là Thiếu Châu chủ Tễ Tuyết Châu cao quý, còn sư đệ chẳng qua chỉ là một tu sĩ phế vật có xuất thân thấp kém, là một vết nhơ trong nội môn Nghiêu Quang. Đây chính là ranh giới! Ta tuyệt đối không bao giờ trèo cao bám víu lấy ngài, mà ngài cũng tuyệt đối không nên để đế ủng của mình vấy bẩn vì ta. Đây chính là ranh giới!"
Tuyết Trung Hối bị cơn lôi đình nhỏ lần đầu tiên trong lịch sử Tạ Chiết Ngọc dám trực tiếp bộc phát trước mặt mình làm cho ngẩn ngơ.
Suốt tám năm ròng rã này, Tạ Chiết Ngọc ở trước mặt hắn vốn dĩ luôn trầm mặc ít lời, khép nép phục tùng. Dẫu khi ở trên giường là một dáng vẻ khác, nhưng y vẫn rất mực ngoan ngoãn và yếu mềm, chưa từng có lúc nào gào thét vào mặt hắn một cách đầy hung hăng và cường thế như thế này cả.