Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 46: Cô nương, nàng thật đẹp

Trước Sau

break

Tạ Chiết Ngọc khẽ rùng mình một cái, y tin chắc rằng tất cả những người đang có mặt ở đây chẳng một ai muốn trải nghiệm cảm giác bị "Kiếm Hồn Xuyên Thấu" của sư tỷ cả.

"Hỷ Ma dừng lại rồi, lúc này hắn đang cách chỗ các đệ chừng nửa dặm. Hừm, hắn đang e dè đấy. Phía trước chính là Trấn Ma Trận mà ta đã giăng sẵn, tuy rằng vẫn chưa khởi động nhưng có lẽ trực giác của hắn đã cảm ứng được mối nguy hiểm rồi."

Tạ Chiết Ngọc nghe vậy, trong lòng không khỏi thầm cảm thán, rốt cuộc sư tỷ đã lồng bao nhiêu trận pháp vào nhau thế này? Thật sự còn khéo lồng khéo ghép hơn cả quỷ công cầu nữa.

(*Quỷ công cầu: Một loại thủ công mỹ nghệ điêu khắc ngà voi cực kỳ tinh xảo của Trung Quốc, gồm nhiều lớp cầu lồng vào nhau và mỗi lớp đều có thể xoay tự do. Ở đây dùng để chỉ các lớp trận pháp lồng ghép phức tạp.)

Đúng lúc ấy, giọng nói đanh thép dõng dạc của Kinh Vãn Chiếu lại vang vọng trong tâm trí y: "Chiết Ngọc! Lên! Mau tung mỹ nhân kế của đệ ra đi! Ngồi ra phía cửa sổ ấy!"

Tạ Chiết Ngọc: ... Được!

Y hít sâu hai hơi, tiến tới mở bung cánh cửa sổ chạm trổ đã đóng chặt suốt cả ngày trời, rồi ngồi nghiêng tựa vào lan can, một bàn tay buông lơi hờ hững bên ngoài cửa sổ, đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm, bày ra một dáng vẻ uể oải đầy chán chường.

Trong ký ức của y, nương thân chính là bộ dạng như thế này.

Lúc này, Tuyết Trung Hối cũng bước tới, đứng ở ngay phía sau y. Hắn hơi khom người, một bàn tay vòng qua ôm gọn lấy vòng eo y, cằm vùi sâu vào trong hõm cổ y.

Hắn còn hít hà một hơi thật sâu.

Tạ Chiết Ngọc suýt chút nữa đã phá hỏng dáng vẻ đang diễn, liền nghe thấy giọng nói trầm trầm có chút nghẹn lại của hắn: "Đừng cử động, cứ giữ nguyên như vậy."

Y chỉ đành nỗ lực nán lại kiên trì.

Một làn gió lạnh khẽ khàng lướt qua mặt, Tạ Chiết Ngọc bất chợt cảm nhận được một ánh nhìn dòm ngó buốt thấu xương tủy, cảm giác ấy hệt như trên người vừa bị kẻ nào đó cắn đi mất một miếng thịt vậy.

Tuyết Trung Hối siết chặt lấy vòng eo y, truyền âm dặn dò: "Đừng sợ, đừng mở linh thức, cũng đừng vận chuyển linh lực, hắn đang quan sát chúng ta đấy."

Tạ Chiết Ngọc chẳng hề sợ hãi, uy áp của ma vật bậc Ất quả thực cường đại hơn so với y tưởng tượng, thế nhưng mười năm trước y đã từng đối mặt với một đại ma đầu bậc Giáp rồi.

Y chỉ cảm thấy có chút cứng đờ người, bởi lẽ vẫn còn một ánh mắt khác đang dõi theo y, chính là u linh ở bậc Kim Đan của mấy ngày trước. Cứ lén lén lút lút như vậy, rốt cuộc là kẻ đó muốn làm cái gì?

Đúng lúc này, giọng nói của Tiết Mộc Đường lại vang vọng trong tâm trí y: "Tiểu Lục, nghiêng người ôm lấy tam sư huynh một cái đi. Đôi tình nhân càng yêu thương nhau bao nhiêu, dục vọng hủy diệt của Hỷ Ma lại càng mãnh liệt bấy nhiêu."

Tạ Chiết Ngọc: "..."

Không lẽ nào, đến cả tứ sư tỷ cũng đang quan sát y sao!

Y gồng mình giữ vững vẻ mặt, ngoan ngoãn làm theo, nghiêng người ôm lấy hắn một cái hờ hững. Nào ngờ Tuyết Trung Hối lại trực tiếp ôm ghì y vào lòng, bàn tay to lớn theo bản năng khẽ mơn trớn xương bướm của y.

Tạ Chiết Ngọc bị xoa nắn đến mức rùng mình một trận, đôi chân cũng có chút nhũn ra, y thoáng chút ngẩn ngơ trước phản ứng của chính mình.

Giọng nói của Tiết Mộc Đường lại bình tĩnh vang lên: "Cẩn thận, Hỷ Ma tới rồi."

Tạ Chiết Ngọc tức khắc chẳng muốn diễn tiếp nữa, y co gối huých một nhát định thoát khỏi vòng tay của Tuyết Trung Hối, nhưng hắn vẫn cứ ôm chặt lấy y: "Vội cái gì chứ?"

Tạ Chiết Ngọc tức đến mức muốn cắn hắn một cái.

Kinh Vãn Chiếu truyền thanh nhắc nhở bọn họ: "Ta đếm đến mười, hai ngươi hãy mau rời khỏi lầu, xuống dưới mặt đất đi. Ta sẽ bao phủ toàn bộ tòa lâu này, không để người thường bị vạ lây."

Mười tiếng đếm kết thúc thật nhanh, Tạ Chiết Ngọc bị Tuyết Trung Hối ôm lấy rồi nhảy xuống từ cửa sổ, mãi đến khi đáp xuống mặt đất mới thoát ra được khỏi vòng tay của hắn.

"Đến rồi, Trung Ngọc Chiết Hối, mau rời khỏi chỗ đó ngay!" Kinh Vãn Chiếu cuống cuồng đến nỗi gọi nhầm lẫn lộn cả tên của hai người.

Tạ Chiết Ngọc thuấn di đến một con hẻm tối phía ngoài tòa lâu, Tuyết Trung Hối vẫn một mực bám sát theo sau, y lóe đến đâu hắn liền theo đến đó.

Đợi đến khi đứng vững, Tạ Chiết Ngọc ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ thấy tại nơi bọn họ vừa mới rời đi, từng dải lụa đỏ đang bay múa loạn xạ bỗng chốc hiện lên.

Y mở rộng linh thức, trông thấy bên trong mỗi một dải lụa đỏ đều

chứa đầy những thứ gì đó, ngặt nỗi dải lụa bay múa quá nhanh, nhìn không rõ được.

Ngay chính lúc này, trong đầu y vang lên một giọng nói xa lạ rạng rỡ ý cười: "Cô nương, nàng thật đẹp."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương