Vạn Người Ghét Quyết Định Chuộc Nợ

Chương 45: Khàn khàn

Trước Sau

break

Ngày hai mươi mốt tháng Chạp, đôi phu thê mới cưới Song Chí ở huyện Chú Phong hạ táng. Tạ Chiết Ngọc đang ở trong thanh lâu, có thể nghe thấy tiếng khóc tang vọng lại từ đằng xa.

Y hít sâu vài hơi, khép cửa sổ lại để đè nén sự nặng nề trong lòng. Y vốn luôn cảm thấy việc đắm chìm trong u sầu còn dễ làm hỏng chuyện hơn là đắm chìm trong hạnh phúc.

Nghĩ đoạn, y liền truyền tin gọi Lữ Hòa Sinh ở phòng bên cạnh sang, để tránh cho người trẻ tuổi này nghĩ quẩn mà làm điều dại dột.

Lữ Hòa Sinh bước sang với đôi mắt sưng mọng đỏ ngầu hệt như hai quả đào nát, cẩn thận đảo mắt nhìn quanh phòng một lượt. Thấy Tuyết Trung Hối không có ở đây, hắn mới bớt phần khép nép: "Thượng tiên, ngài có việc gì sai bảo ta ạ?"

Tạ Chiết Ngọc bị giọng nói của hắn làm cho giật mình: "Tiểu tử, giọng ngươi khàn đặc như thể bị ám khói thuốc suốt nửa đời người vậy."

Lữ Hòa Sinh tuổi đời còn nhỏ, cảm xúc chẳng thể kìm nén được bao nhiêu, cứ thế vừa rơi nước mắt vừa nức nở: "Thượng tiên, ta không kìm lòng được, ta thực sự không kìm lòng được, cứ hễ nghĩ đến nàng là ta lại chẳng thể nào nhịn nổi!"

Nói đoạn, hắn liền gào khóc ầm ĩ lên một cách cực kỳ khó nghe.

Tạ Chiết Ngọc: "..."

Chẳng hiểu vì sao, nhìn dáng vẻ khóc đến mức hồn phách như sắp tan biến ra ngoài của Lữ Hòa Sinh, y bỗng nảy sinh ảo giác như đang nhìn thấy chính mình của mười năm về trước, vừa muốn vỗ vai an ủi Lữ Hòa Sinh, lại vừa muốn đá cho hắn mấy phát để hắn tỉnh táo lại.

Một khắc đồng hồ trôi qua, thanh niên vẫn còn đang khóc, Tạ Chiết Ngọc đành phải kiếm lời phá tan bầu không khí: "Hòa Sinh, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

"Qua năm mới là... là nhược quán rồi ạ."

(*Nhược quán: Chỉ người đàn ông vừa tròn 20 tuổi trong thời kỳ cổ đại.)

Tạ Chiết Ngọc bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: "Ngươi bước vào Luyện Khí kỳ năm bao nhiêu tuổi?"

"Dạ, là năm kia ạ."

Đôi mắt Tạ Chiết Ngọc sáng lên: "Căn cốt của ngươi thực ra không tồi đâu, đủ sức lên Lưu Hà Phong tu tập rồi đấy, cha ngươi không viết thư xin cho ngươi sao?"

"Cha ta cũng muốn lắm, nhưng ta thấy không cần vội, ta đang tìm kiếm đạo của riêng mình, và ta nghĩ mình đã tìm thấy rồi. Thượng tiên, ngài lợi hại như vậy, hẳn là cũng có đạo của riêng mình, đạo của ngài chắc chắn vừa cao vừa xa, còn đạo của ta lại vừa nhỏ bé vừa gần gũi..."

"Ấy ấy, chuyện đó chưa chắc đâu! Ngươi bớt coi nhẹ bản thân đi."

"Dạ... dạ vâng. Thật ra ta vẫn luôn không hiểu rõ tu luyện là thế nào, mãi đến năm kia khi ta quen biết nàng, ta muốn bảo vệ nàng, ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó nảy sinh, cả người ta bỗng trở nên thông suốt, tức khắc khai khiếu. Ta đã đả tọa suốt ba ngày, đến khi mở mắt ra lần nữa thì đã bước vào Luyện Khí kỳ rồi."

"Thượng tiên, đạo của ta chính là bảo vệ người ta yêu, đạo ở ngay tại đây, ta không muốn rời bỏ đạo của mình."

Tạ Chiết Ngọc nghe mà ngẩn người một lát, bèn hỏi hắn: "Nàng không còn nữa, đạo của ngươi vẫn còn ở đây sao?"

"Người nhà của nàng ấy vẫn còn, người nhà của ta cũng vẫn còn, quê hương cũng vẫn luôn ở nơi đây, vậy thì đạo cũng sẽ luôn ở đây."

Tạ Chiết Ngọc không kìm được mà khẽ nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, trong đáy mắt đã lấp lánh ánh lệ, nhưng khóe môi lại mang theo ý cười: "Phải, ngươi nói đúng lắm, đạo vẫn luôn ở đây."

...

Thoắt cái đã tới hoàng hôn, mặt trời khuất bóng, đèn lồng trong thanh lâu thắp sáng lên hết ngọn này đến ngọn khác, người qua kẻ lại nườm nượp, dần dà vang lên những tiếng cười đùa mắng nhiếc, chốn hồng trần xô bồ náo nhiệt, ai nấy đều tuân theo trật tự của riêng mình.

Giữa hương phấn nồng nàn và tiếng nhạc du dương, trong tâm trí của Tạ Chiết Ngọc và Tuyết Trung Hối bỗng vang lên giọng nói của Kinh Vãn Chiếu: "Trung Hối, Chiết Ngọc, Hỷ Ma đang tiến về phía hai người đấy."

Tạ Chiết Ngọc hít một hơi thật sâu.

"Trận pháp nơi này đều đã bố trí xong xuôi, vòng ngoài thanh lâu cũng đã có Kiếm trận, phía ngoài Kiếm trận còn có thêm Phục Ma trận nữa. Mộc Đường và Bỉnh Nghĩa đã túc trực bên ngoài lâu rồi, ta không sang đó đâu, ta sẽ ở lại chỗ trận nhãn này. Bất kể nơi nào trận văn lan tới đều nằm trong tầm mắt ta, cũng nằm trên mũi kiếm của ta. Ta sẽ ưu tiên bảo vệ sự an nguy của phàm nhân nơi này trước, còn các đệ..."

Tuyết Trung Hối tiếp lời: "Đệ rõ rồi, sư tỷ."

"Ừm, phải cẩn thận đấy. Ta sẽ ở từ xa hỗ trợ phòng thủ cho mọi người. Trong số các đệ thì Mộc Đường sẽ là người tấn công chính, ngoại trừ muội ấy ra, các đệ tuyệt đối đừng tùy tiện áp sát Hỷ Ma. Thủ đoạn của tên ma đầu này chuyên nhắm vào hồn phách, cùng loại pháp thuật với Kiếm Hồn Thuật của chúng ta. Nếu các đệ chẳng may trúng chiêu, sư tỷ đây sẽ "dịu dàng" đánh thức các đệ dậy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương