Lục Chiêu Nhiên mềm nhũn, vô lực tựa vào ngực Bùi Khiêm Chi, nghe tiếng tim đập dồn dập của y, nàng liếc mắt nhìn xung quanh, trong phòng lụa đỏ trải khắp nơi, nến đỏ cháy bập bùng.
Nàng mơ hồ ngẩng đầu, lang quân trong mộng của nàng vậy mà lại có vài phần giống với Tướng gia đương triều.
Dù không phải người nàng yêu thích, nhưng trong giấc mộng này, xem như cũng hoàn thành một tâm nguyện.
Đời này, e rằng nàng sẽ không gả đi.
Dù có gặp được lang quân như ý, khả năng cũng không lớn.
Bùi Khiêm Chi nhìn vào đôi mắt mơ màng của nàng, trầm giọng nói: “Hầu gia nếu còn dùng ánh mắt này nhìn bản quan, e rằng bản quan thật sự phải thực hiện danh tiếng đoạn tụ mất thôi.”
Lục Chiêu Nhiên nghĩ, vì sao ngay cả trong mộng, Bùi Khiêm Chi vẫn đứng đắn như vậy chứ…
Nàng nóng bức, nhưng lại cảm thấy thật lạnh. Nàng ôm lấy eo y, nỉ non nói: "Tại sao trong mơ ngươi cũng khiến người ta chán ghét như vậy?" Bùi Khiêm Chi hơi nhíu mày, kéo áo ngoài của nàng xuống, chỉ còn lại áo lót.
Lục Chiêu Nhiên cảm thấy choáng váng, cùng với tác dụng chậm của mị dược, nàng chỉ nghĩ rằng mình đang mơ. Nàng dùng tay cởi bỏ áo lót. Bùi Khiêm Chi vốn dĩ đang nhìn vào ngọn nến đỏ, nhưng lại bị thu hút bởi vải bố quấn trước ngực của nàng, y nhìn qua một cách nghi ngờ, chỉ thấy nàng cởi bỏ tấm bố, thoải mái nói: "Ngột ngạt quá."
Cổ họng Bùi Khiêm Chi hơi nghẹn lại, trong đầu thoáng qua cảm giác như có một sợi dây nào đó đứt tung.
"Ngươi là nữ tử sao?"
Lục Chiêu Nhiên dựa vào người y, học theo dáng vẻ kiều diễm của nam nữ trong vở kịch, tay nhỏ vuốt ve ngực y, ngửa đầu hôn y một nụ hôn nhẹ nhàng dừng lại trên cằm y, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng mềm mại của y, nàng nhẹ nhàng liếʍ mυ"ŧ, sợ làm cho giấc mộng tan vỡ.
Bùi Khiêm Chi đứng cứng đờ tại chỗ, mũi hai người chạm nhau, hơi thở hòa quyện, y vẫn không thể tin được rằng Hầu gia tiếng tăm lừng lẫy lại dám khi quân phạm thượng. Bàn tay siết chặt lại, đem quần áo nàng cởi sạch sẽ, ôm tới phía trên giường.
Đầu ngón tay nóng bỏng khiến da thịt nàng run rẩy, cắn môi, giấc mộng này quá chân thực. Tay nàng gấp không chờ nổi mà cởi bỏ vạt áo y, trần trụi gặp nhau, cơ thể lạnh lẽo dán vào da thịt nóng bỏng của y, cơ thể nóng bừng lại lần nữa bốc cháy.
Nàng đang mơ mộng cái gì vậy?
Bùi Khiêm Chi vén lên một sợi tóc ướt của nàng, giọng nói trở nên trầm thấp khàn khàn: "Ngươi cũng biết rằng tội lỗi của ngươi khi quân là tội tày trời, muốn cả nhà bị chém đầu sao?"
Lục Chiêu Nhiên nhíu mày, sao người này trong mộng còn muốn uy hiếp nàng, kia nàng phải hảo hảo trừng phạt y mới hảo.
Nàng dần dần lấy lại sức lực, men say ngấm vào người, khiến nàng hoàn toàn quên đi sự tự phụ ngày xưa. xoay người đem y áp chế, ngón tay nắm lấy vật dưới háng, cảm nhận được nóng rực nóng bỏng, khóe miệng nàng lộ ra giảo hoạt tươi cười: “Thân thể Tướng gia, nô gia thèm nhỏ dãi đã lâu.”
Giọng điệu của nàng toàn là học thuộc lòng sách cấm Kinh đô, mấy năm nay đọc sách của danh nhân nhã sĩ thấy nhạt nhẽo vô cùng.
Bùi Khiêm Chi cảm giác du͙© vọиɠ dưới thân trong lòng bàn tay nàng, y bắt lấy tay nàng, giọng nói khàn khàn: “ŧıểυ Hầu gia.”