Tướng Gia Xin Tự Trọng

Chương 6: Kế Sách Tốt Hơn

Trước Sau

break

Y tiến đến gần, thân thể nàng liền mềm nhũn. Dưới thân, một dòng nhiệt lưu trào ra, dù đang ngâm mình trong nước lạnh, mặt nàng vẫn đỏ bừng lên.

Bùi Khiêm Chi liếc nhìn mái tóc xõa tung che khuất gương mặt ửng hồng của nàng, đôi mắt mê ly pha chút hoảng loạn, hơi thở dồn dập, toát lên vẻ phong tình của một nữ tử.

"Nha hoàn của Hầu gia rơi xuống núi chưa tỉnh lại, bổn tướng đã cử người đi tìm kiếm nữ tử trong phạm vi mười dặm, nhưng mà..."

Y nhéo cằm nàng, tay dùng chút lực, tiếp tục nói: "Tuy nhiên, hiện tại, bổn tướng càng có kế sách tốt hơn."

Môi hôn dừng lại trên bờ môi son của nàng, Bùi Khiêm Chi lại cảm thấy bản thân mình quá đỗi thấp hèn. Mềm mại cánh môi, là thứ y chưa từng chạm qua.

Lễ nghĩa liêm sỉ, tất cả đều trở nên không quan trọng.

Y không phải là kẻ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Lúc này Lục Chiêu Nhiên là có ý thức, thậm chí chủ động cạy mở môi y, đầu lưỡi luồn vào trong miệng quấn quýt, hương rượu nồng nàn lan tỏa khiến người say mê.

Lý trí của Lục Chiêu Nhiên dần dần sụp đổ. Nàng chỉ muốn được gần bên y, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể y và đắm chìm trong sự mềm mại của đôi môi y.

Sau nụ hôn dài, Bùi Khiêm Chi nhìn Lục Chiêu Nhiên với ánh mắt đầy du͙© vọиɠ. Nàng hoảng hốt, tim đập loạn nhịp, thở hổn hển nhìn y, trong đầu lờ mờ hiện lên hình ảnh lang quân trong mộng.

Nàng từng yêu thích nam tử, thích vẻ tuấn tú của hắn, thích sự uyên bác của hắn.

Nhưng sau khi nam tử có hôn phối, khi gặp lại hắn, bên cạnh hắn là nữ tử dịu dàng e ấp, hai người như tiên đồng ngọc nữ, hôn sự của bọn hắn trở thành giai thoại.

Nàng khi ấy thích hắn đến mức muốn bỏ lại tất cả để được bên cạnh hắn.

Chỉ cần hắn đồng ý.

Nàng nhéo nhẹ cằm y, nét mặt càng thêm dịu dàng, ngón tay thon dài khẽ lướt trên mắt y, lẩm bẩm: "Mệt mỏi quá..."

Bùi Khiêm Chi rút ngón tay khỏi eo thon của Lục Chiêu Nhiên, tay run run. Vừa lúc đó, Hoa Thanh đẩy cửa bước vào, y vội vàng kéo mành che giường che Lục Chiêu Nhiên lại.

Hoa Thanh trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, sau đó mới định thần lại, kéo lang trung lui ra ngoài cửa, chắp tay nói: "Gia, lang trung đã đến."

Bùi Khiêm Chi cúi đầu, phát hiện Lục Chiêu Nhiên đang tự mình cởi đai lưng, tay nhỏ ở ngực qua lại trêu chọc, dưới thân du͙© vọиɠ sưng to, y nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, trói chặt trong lòng bàn tay mình, khóe môi khẽ nhếch lên, giọng điệu lạnh lùng không chút ấm áp: "Dẫn lang trung đi xem nha hoàn của Hầu gia, nếu có bất kỳ sai sót nào, bản quan sẽ chỉ hỏi tội ngươi."

Hoa Thanh nháy mắt, quay đầu nhìn lang trung đang run rẩy, hắn là cầm đao giục lang trung đến để xem bệnh, vậy mà lại là vì một nha hoàn?

Hắn không dám đoán suy nghĩ của Tướng gia, chỉ có thể chắp tay thi lễ nói: “Gia, ta đây sẽ đi sắp xếp, trời đã tối, nên nghỉ ngơi sớm.”

Cùng Hầu gia cùng nhau nghỉ ngơi?

Hắn sao không biết gia nhà mình lại còn có đam mê phương diện này chứ?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc