Hoa Thanh đoán được phần nào sự tình, đưa tay ra đỡ Lục Chiêu Nhiên trong lòng Bùi Khiêm Chi, nhưng bị Bùi Khiêm Chi giơ tay ngăn lại.
"Sắc trời đã tối, đêm nay dựng trại đóng quân trên núi, ngươi đi xuống chân núi tìm một lang trung."
Lục Chiêu Nhiên nheo mắt, ôm lấy Bùi Khiêm Chi, không thể kiềm chế mà cọ vào người y, hai chân kẹp chặt lấy y như muốn giải tỏa du͙© vọиɠ mãnh liệt trong lồng ngực. Tay nàng vuốt ve ngực y, nỉ non: "Vân Khê, sao ngươi lại trở nên cứng như vậy?"
Sắc mặt Bùi Khiêm Chi đen tối, giơ tay bế nàng lên và ném vào thùng nước lạnh.
Lục Chiêu Nhiên bị nước lạnh bao phủ toàn thân. Trên núi ban đêm còn lạnh hơn dưới chân núi, nên cơ thể nóng bừng của nàng được giải tỏa phần nào nhưng lại càng thêm khó chịu.
Nàng giơ tay cởi bỏ vạt áo, lộ ra bờ vai trắng nõn. Bùi Khiêm Chi khựng lại, hơi thở dồn dập, trong con ngươi hiện lên một tia nóng bỏng."Tướng gia, ngài và Hầu gia chưa dùng bữa, thuộc hạ đã chuẩn bị một ít thức ăn, mời ngài lót dạ trước." Đặng huyện lệnh đứng ngoài cửa, khom người cung kính.
Bùi Khiêm Chi hờ hững liếc nhìn bóng người ngoài cửa: "Trương đại nhân tự mình lo liệu. Hầu gia thân thể không khỏe, bổn tướng trước mắt không ăn."
Trương đại nhân sờ sờ gáy, quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt. Trong lời đồn, Hầu gia và Tướng gia không hòa thuận, vậy mà cảm tình của bọn họ không phải rất tốt đây sao?
Bùi Khiêm Chi cúi người, nhìn ngắm làn da mịn màng của nàng, áp sát vào để hít hà mùi hương độc đáo trên cơ thể. Nam tử sao trên người lại có hương thơm thanh tao như vậy?
Lục Chiêu Nhiên bị gương mặt bất ngờ phóng đại dọa cho ngã ra sau, ngón tay mềm mại nắm lấy vạt áo. Hơi thở của Bùi Khiêm Chi quẩn quanh, thoang thoảng hương Long Tiên Hương trên quần áo của y khiến đầu óc nàng choáng váng.
Lý trí giúp nàng tỉnh táo trong khoảnh khắc: "Tướng gia."
Bùi Khiêm Chi nhìn rõ sự hoảng loạn và bất an trong đáy mắt nàng, khẽ cười, châm chọc nói: "Hầu gia sợ là đã quên vừa rồi dựa vào lòng ngực bổn tướng thế nào?"
Nghĩ đến đôi môi mềm mại trên cánh môi, trong mắt y hiện lên vẻ khác thường.
Lục Chiêu Nhiên càng thêm hoảng loạn trong lòng. Xưa nay chỉ nghe đồn Tướng gia không thích nữ sắc, nhưng có người đề cập rằng người này có khuynh hướng đoạn tụ.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy của y, trong ánh mắt lười biếng ẩn chứa một tia Khó có thể hình dung được tình ý.
Lục Chiêu Nhiên tuy chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng cũng phần nào đoán được ý nghĩ nảy ra của Tướng gia.
"Nha hoàn của ta đâu?" Lúc này, nàng không còn tâm trí để suy nghĩ về chuyện đoạn tụ của y, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây.
Bùi Khiêm Chi nhìn thấy sự chán ghét dần hiện lên trong đôi mắt sáng ngời của nàng, y cúi người đến gần, ánh mắt trở nên sâu thẳm, ẩn chứa sự mãnh liệt khiến Lục Chiêu Nhiên không kìm được mà nắm chặt vạt áo, ngón tay nàng run rẩy.
Hành động này của Lục Chiêu Nhiên khiến Bùi Khiêm Chi bật cười.
Bỗng nhiên, y nắm lấy cằm nàng, lạnh lùng nói: "Hầu gia sợ là đã quên vừa rồi đã mê hoặc bổn tướng như thế nào rồi."