Lục Chiêu Nhiên nhìn chằm chằm vào y, đôi môi mỏng khẽ mấp máy mang theo vẻ đẹp mê hồn, cúi người hôn lên môi y.
Bùi Khiêm Chi ban đầu nắm lấy tay nàng, rồi lại buông ra, sau đó lại nắm lấy, cứ lặp đi lặp lại như vậy. Hơi thở nóng rực của nàng phả vào cổ khiến y run lên. Nàng khẽ cười, giọng điệu trầm ấm: “Nhìn ngươi trong mộng của ta cũng ngây thơ như vậy.”
Mơ thì ngàn vạn lần đừng tỉnh, để nàng chìm đắm trong mộng. Để nàng được một lần làm một nữ nhân hoàn chỉnh. Y xoay người đè nàng xuống dưới thân, không cho nàng có thời gian phản ứng, du͙© vọиɠ mãnh liệt thúc đẩy y tiến quân thần tốc.
Cơn đau đột ngột khiến Lục Chiêu Nhiên tỉnh táo lại một chút. Nhìn thấy y đang đè trên người mình, nàng giơ tay lên muốn tát y một cái.
Hai bàn tay bị giữ chặt hai bên hông, y cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên tai của nàng.
Lục Chiêu Nhiên cảm nhận cơ thể mình dần nóng lên, khó chịu đến mức phải quay đầu đi, giọng lạnh lùng cất lên: "Họ Bùi, buông ta ra."
Bùi Khiêm Chi vẫn là tương đối tưởng niệm nữ tử vừa rồi chủ động cưỡi lên người y, giữ chặt lấy tay nàng, nuốt hết những lời chửi rủa của nàng vào bụng.
Nam và nữ về cơ bản có sức mạnh chênh lệch rất lớn. Khi nàng bất động thì còn đỡ, nhưng khi cử động, ngực nàng cọ vào ngực y khiến y hơi tê dại, vô thức rêи ɾỉ một tiếng.
Bùi Khiêm Chi thấy nàng không hề lộn xộn liền hôn lên cổ nàng, ở trên bầu tuyết trắng hôn liếʍ, đầu lưỡi mυ"ŧ đỏ bừng đầu vυ".
“Bùi tướng....”
Giọng nói của nàng làm y gián đoạn, y mυ"ŧ cắn nhẹ vυ" nàng tạo ra vô số vết cắn.
“Bùi Khiêm Chi, ngươi dừng lại, dừng lại....
Bùi Khiêm Chi rút ngón tay chỉ cắm ở miệng huyệt nóng bỏng ra, rồi ngón tay lại đâm thẳng đi vào, nàng đau đến trợn to hai mắt: “Đau... Bùi Khiêm Chi... Ta đau....”
Tiếng nữ tử khẩn cầu cũng không thể làm y dừng lại, ngược lại đâm vào lại hung hăng hơn, cuối cùng thân mình nàng dần dần mềm nhũn, phun ra từng đợt mật dịch, dính ướt cánh tay y.
Sắc mặt nàng ửng hồng thở hổn hển, Bùi Khiêm Chi thấp giọng nói: “Hầu gia trúng mị độc, bản quan chẳng qua chỉ là giúp ngươi giải độc mà thôi.”
Lục Chiêu Nhiên cảm thấy cơ thể được giải tỏa, dường như không còn cảm giác như con kiến gặm nhấm nữa, nàng mở mắt ra đối diện với ánh mắt chăm chú của y.
Bùi Khiêm Chi nheo mắt, giọng điệu khàn khàn vang lên: "Hầu gia, hiện tại hẳn là thanh tỉnh đi?"