Lục Chiêu Nhiên quay người lại nhìn Bùi Khiêm Chi, lạnh lùng nói: "Nếu Tướng gia cảm thấy đường xa, không chịu được cô đơn, bản quan có thể giúp tìm vài vũ cơ bầu bạn."
Bùi Khiêm Chi từ từ tiến lại gần nàng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng, bao phủ thân hình nàng dưới bóng dáng y.
Lục Chiêu Nhiên không cảm thấy lời mình nói có vấn đề gì, y vừa hôn nàng, có lẽ là thèm muốn nữ nhân.
Y đột nhiên giơ tay nắm lấy cổ tay nàng, hơi dùng sức, kéo nàng vào lòng.
Cảm giác áp bức ập đến, Lục Chiêu Nhiên nghẹn thở, ánh mắt dao động: "Tướng gia, xin tự trọng."
Bùi Khiêm Chi nghe vậy, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của nàng, y có chút bất mãn, còn có chút khinh thường.
Sao y lại thích nhìn thấy vị Hầu gia sắc bén trên triều đình ngày xưa giờ đây bị bất lực như vậy.
Y siết chặt vòng eo thon thả của nàng, đột nhiên cúi đầu, hôn lên môi nàng.
Lục Chiêu Nhiên bị hôn đến mặt đỏ bừng, hơi thở không ổn định, mà vật nóng bỏng giữa hai chân cọ vào đùi nàng, nàng làm sao không biết, đó là du͙© vọиɠ cương cứng của y.
Y cũng bị nụ hôn này làm cho toàn thân khó chịu, tức giận cắn môi nàng rồi phẫn nộ rời đi.
Lục Chiêu Nhiên xoa vết thương trên môi, thầm mắng y bị bệnh không nhẹ.
Gương mặt ửng hồng kiều diễm của nàng hiện lên trong đầu y, tâm thần y rối loạn, đi ra mấy bước lại đẩy cửa vào.
Lục Chiêu Nhiên thấy là y, lùi lại một bước: "Tướng gia!"
Chẳng lẽ còn muốn cắn nàng nữa sao, nàng phạm phải luật gì, mà hết lần này đến lần khác bị y cắn.
Chắc là cầm tinh con chó rồi.
Gương mặt tuấn mỹ của y tối sầm, đầy ẩn ý: "Bản quan xin cảm tạ hảo ý của Hầu gia, lập tức đi đường thủy. Trên thuyền thêm vài vũ cơ cho thêm phần thú vị."
Hương thơm thanh khiết trên người Lục Chiêu Nhiên lại xộc vào mũi y, nắm tay y siết chặt, mặt càng đen hơn.
Lục Chiêu Nhiên hơi ngẩn ra, dù sao cũng là nam nhân mà, luôn có nhu cầu.
Cho nên lúc nãy y xem nàng như nữ nhân để giải tỏa du͙© vọиɠ.
Nghĩ đến đây, Lục Chiêu Nhiên cảm thấy u ám bao trùm, nàng đường đường là nhất phẩm, Bình Viễn Hầu do tiên đế phong, vậy mà lại rơi vào tình cảnh này.
Thầm nghĩ, vẫn phải tìm cơ hội giết tên nghịch thần này.
Nàng nheo mắt, nhỏ giọng đáp: "Bản hầu đây sẽ sắp xếp."
Bùi Khiêm Chi cười lạnh: "Làm phiền Hầu gia tốn công rồi, nếu không vừa ý bản quan, không chừng bản quan sẽ làm ra chuyện gì đó."
Y liếc nhìn bộ ngực bằng phẳng của nàng, ngày đó nàng cởi bỏ thứ trói buộc kia, một bàn tay của y còn không nắm hết được.
Rất mềm, rất to, còn rất thơm...