Vân Khê chu môi nói tiếp: "Hoa Thanh cái kẻ sắt đá đó còn tưởng Tướng gia cầu thuốc cho ta, lúc ném cho ta, mắt đã trợn ngược lên trời rồi, đều nói Tướng gia có thói quen đoạn tụ, ta thấy nô tài bên cạnh y là đang mơ tưởng chủ tử nhà mình đó."
Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Lục Chiêu Nhiên nhíu đôi mày thanh tú, lên tiếng: "Ngươi đi chuẩn bị chút lương khô, chuẩn bị lên đường."
Vân Khê đối diện ánh mắt với Bùi Khiêm Chi, không biết y có nghe thấy không, tới khi đối diện với ánh mắt cao ngạo của Hoa Thanh, nàng ấy nhướng mày.
Đồ chó cậy thế chủ!
Bùi Khiêm Chi liếc nhìn chén thuốc trên bàn, giọng có chút lạnh: "Thuốc nên uống khi còn nóng."
Lục Chiêu Nhiên từ nhỏ đã nhỏ nhắn hơn những nam tử khác, mẫu thân cả ngày ép nàng uống những loại thuốc thảo dược đắng ngắt, nàng đặc biệt kháng cự với thuốc thang, thà chết cũng không muốn uống.
"Đa tạ hảo ý của Tướng gia." Vừa dứt lời, đã thấy y bưng bát thuốc bước tới, hàm răng trắng ngà khẽ cắn, giọng nói mềm mại: "Để đó đi, ta tự uống."
Bùi Khiêm Chi sao không biết đây là kế hoãn binh của nàng, lúc nãy bốc thuốc, nha hoàn nhỏ của nàng đã nói rồi.
Hầu gia nhà chúng ta sợ nhất là uống thuốc, chắc là công cốc rồi.
Bùi Khiêm Chi nhìn nàng với ánh mắt sâu thẳm, ngắm nhìn đôi môi đỏ hồng có chút huyết sắc của nàng, mắt hơi nheo lại, nhớ đến dáng vẻ nàng vô thức rúc vào lòng y sau khi chìm vào giấc ngủ đêm qua, có chút ngây thơ đáng yêu của nữ nhi.
"Vậy sao?" Y trầm ngâm suy tư một lát, bưng chén thuốc lên, uống một ngụm, ngón tay cái và ngón trỏ giữ chặt cằm nàng, ép nàng há miệng, đầu lưỡi cạy mở hàm răng trắng ngà của nàng, mớm thuốc vào miệng nàng.
Lục Chiêu Nhiên trợn to mắt, nhìn gương mặt phóng đại đột ngột trước mặt, lòng nàng có chút loạn.
Tại sao y lại làm vậy?
Tay y đột nhiên buông nàng ra, trong lúc nàng hơi sững sờ, y đổ nốt chỗ thuốc còn lại vào miệng nàng.
Bùi Khiêm Chi cũng không rõ y đang cho nàng uống thuốc, hay là đang hôn nàng.
Đầu lưỡi quấn lấy lưỡi nàng, khiến thân dưới y đau nhức, tiếng rên khẽ của nàng khiến ý thức say đắm của y phục hồi, nàng nghe thấy y nói bên tai, giọng nói trầm thấp: "Hầu gia hóa ra thích uống thuốc kiểu này."
Nàng từ từ mở mắt, mặt nóng bừng, rõ ràng là tự y muốn vậy.
Y đứng dậy trước giường nhìn nàng, đáy mắt sâu thẳm, rồi mở miệng: "Hầu gia nếu cả ngày ốm yếu, bản quan cũng thấy vô vị."
Lục Chiêu Nhiên vén chăn ngồi dậy, đứng lên đối diện với y, không bằng y khí vũ hiên ngang, nhưng cũng dáng người thẳng tắp.
"Tướng gia thật có nhã hứng."
Trên môi vẫn còn vương lại hơi thở của y, kỳ lạ là, nàng không hề ghét.
Thậm chí vừa rồi suýt nữa đã đưa tay ôm lấy y rồi, nàng bực mình vì mình không có định lực, cũng bực mình vì số phận mình như vậy.
Y nhìn chằm chằm đôi môi ướt át của nàng, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lùng: "Thuốc này có chút đắng."
Nàng nhíu mày, y chưa xong nữa sao?
"Tướng gia, ngươi có biết, ngươi phạm phải tội lớn cũng là tội chết." Câu này nàng nói rất nhẹ.
Bùi Khiêm Chi hơi nhíu mày: "Tội bao che của bản quan không đủ để tru di cửu tộc."