Tướng Gia Xin Tự Trọng

Chương 15: Vũ Cơ

Trước Sau

break

Bị ánh mắt trắng trợn của Bùi Khiêm Chi nhìn chằm chằm, nàng nghiêng người, quả nhiên nam nhân trong thiên hạ đều giống nhau.

Bùi Khiêm Chi thấy mặt nàng đỏ ửng, tâm trạng tốt hơn chút, mím môi ghé vào tai nàng: "Ngươi càng che giấu như vậy, ta càng muốn biết dưới lớp da kia của ngươi rốt cuộc giấu cái gì."

_____

Vũ cơ đang nhảy múa, Lục Chiêu Nhiên một thân bạch y lướt nhẹ dây đàn, tựa như một bậc quân tử tao nhã.

Bùi Khiêm Chi vốn có nghe nói Hầu gia thích lui tới chốn hoa liễu, ham mê gảy đàn thổi sáo.

Tiếng đàn lọt vào tai, y nhấp một ngụm rượu, trong mắt lóe lên một tia sáng, Lục Chiêu Nhiên cũng không đáng ghét như trong tưởng tượng.

Một khúc kết thúc, vũ cơ đã nhảy vào lòng Lục Chiêu Nhiên, nàng lộ vẻ lúng túng ôm lấy vũ cơ, uống một ngụm rượu ngon do vũ cơ đưa tới.

Bùi Khiêm Chi lạnh lùng nhướn mày, nằm dài trên sạp, lười biếng được mỹ nhân đút cho món ngon, trông có chút dâm loạn.

Lục Chiêu Nhiên nghĩ, lần này y hẳn là hài lòng rồi nhỉ?

Giọng nói trầm thấp, ấm áp vang lên: "Đa tạ hảo ý của Hầu gia."

Lục Chiêu Nhiên hơi ngẩn ra, khóe môi cong lên, thu tay đang ôm eo mỹ nhân về, cúi người hành lễ: "Tướng gia cứ tận hứng."

Trán nàng lấm tấm mồ hôi, trong rượu chắc chắn đã được thêm chút thuốc mê tình, nàng không thể cứ ngồi đây nhìn y cùng người khác vui vẻ được.

Muốn đi, lại sợ trái ý của y.

Chán nản chống đầu, nhìn tư thế nhảy múa yêu kiều của vũ cơ, có lẽ đã hiểu được sự vô vị của nàng, các mỹ nhân đều bắt đầu ngả vào lòng Bùi Khiêm Chi.

Lục Chiêu Nhiên nhìn cảnh tượng dâm loạn, nhíu chặt mày, người ta đều nói Bùi Tướng không gần nữ sắc, xem ra bọn họ cũng chỉ là thiển cận mà thôi.

Đêm đã khuya.

Lục Chiêu Nhiên buồn ngủ đến mức hai mắt không mở nổi, vũ cơ vẫn còn nhảy không biết mệt mỏi.

Bùi Khiêm Chi cũng vậy.

Tiếng nhạc không biết từ lúc nào đột nhiên dừng lại, nàng mơ màng mở mắt, đối diện với đôi mắt sâu không thấy đáy của Bùi Khiêm Chi, y đã kết thúc rồi sao.

"Bùi Tướng."

Hai chân nàng co rút quá lâu, có chút tê mỏi, đứng dậy hành lễ, chân mềm nhũn ngã vào lòng y.

Y khẽ cười: "Đêm dài đằng đẵng, Hầu gia không cần phải vội vàng như vậy."

Nàng nhíu mày, xoa xoa mắt cá chân, y giữ chặt eo nàng, hơi thở thơm tho trên người nàng tràn vào mũi y, môi y dán lên môi nàng, lưỡi ngông cuồng xông vào miệng nàng, quấn quýt lấy nhau, đầu lưỡi trêu đùa, mυ"ŧ mát đầu lưỡi vương vấn hương rượu, vị ngọt thanh mát tràn ngập trong miệng.

Y muốn nuốt chửng nàng vào bụng.

Càng hôn càng nồng nhiệt, lưỡi y quấn lấy lưỡi nàng, khiến đầu óc nàng quay cuồng.

Nàng không thể giãy dụa chút nào, mày nhíu chặt, tức giận cắn y.

Y đau, trên gương mặt tuấn tú thoáng qua ý cười, ngón tay cái vuốt ve đôi môi đỏ mọng của nàng, cười tà mị: "Học được cũng nhanh đấy."

"Tướng gia, xin tự trọng."

 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc