Tước Điểu Quy Lang

Chương 18

Trước Sau

break

Hoàng cung tráng lệ uy nghi, gạch đỏ ngói xanh, bậc thang trắng và lầu cao, cổng cung cao ngất, uy nghiêm ngời ngời.

Thanh Cổ xuống xe ngựa, nhìn thấy hoàng cung trước mặt không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc, nhận ra ánh mắt của mọi người xung quanh nhìn về phía mình, nàng ấy mới miễn cưỡng nuốt lại lời cảm thán.

Khâu thị không để lại dấu vết nhìn Thanh Cổ một cái, mỉm cười dẫn theo Phượng Hòa bước vào bên trong.

“Trong cung có nhiều quy tắc, nếu có gì không hiểu cứ hỏi ta hoặc hai tẩu tử của con, nếu có ai nói chuyện không hay, con cứ coi như không nghe thấy là được.”

Phượng Hòa nhẹ gật đầu.

Trong lòng nàng cảm thấy may mắn và biết ơn, may mà lúc đó gặp được người nhà họ Lăng, chặng đường này bớt nhiều chông gai, nhưng đường tiếp theo có lẽ phải dựa vào chính bản thân nàng tự đi.

Lăng Bá Tông đi ở phía trước, quay đầu nhìn lão tam không đứng đắn, mặt nghiêm lại quở trách: “Trước mặt hoàng thượng phải biết nhìn nhiều nói ít, không được ăn nói bừa bãi, cũng không được hành xử thô lỗ vô lễ.”

Lăng Kiến Triệt lười biếng xoay chiếc quạt trong tay, giọng mang chút khinh thường nói: “Ta ở kinh thành nhiều năm như vậy, còn cần người lâu không về kinh như ngài dạy bảo sao? Ngài đừng quên quy củ là được.”

Lăng Bá Tông tức giận không nhẹ, nhưng những gì hắn nói đều đúng, chỉ đành im lặng, tức giận bước nhanh về phía trước.

Lăng Kiến Đình thấy vậy vội vàng đuổi theo, Lăng Kiến Tiêu cướp chiếc quạt từ tay Lăng Kiến Triệt rồi cũng nhanh chóng theo sau.

Lăng Kiến Triệt đi theo đằng sau, không quá gần nhưng cũng không quá xa.

Bốn cha con đều có dáng người cao lớn, đi cùng nhau ai nấy đều phong độ hơn người.

Họ chuẩn bị đi đến tiền điện bái kiến Huệ Đế, còn nữ quyến thì đi đến hậu cung bái kiến Hoàng hậu nương nương, đoàn người liền tách ra từ đây.

Ánh nắng ban mai chiếu lên mái ngói lưu ly một tầng ánh vàng, các quý nữ từ từ đi dọc theo cổng cung, Khâu thị vừa đi vừa thì thầm giải thích tình hình trong cung cho Phượng Hòa.

“Phía trước chính là cung Ngọc Tụy của Hoàng hậu nương nương, hiện tại hậu cung do Hoàng hậu nương nương đứng đầu, tiếp theo là tứ điện cung phi, Hoàng hậu nương nương có một trai một gái, nhi tử là Thái tử điện hạ, nữ nhi là Tam công chúa Lý Nhụy.”

“Đây là cung Châu Hà của Thục phi nương nương, cung điện của Hiền phi nương nương và Cẩn phi nương nương đều ở phía sau cung này.”

“Trước cổng trồng rất nhiều trúc tương phi là cung Trúc Ngữ của Tương phi nương nương, Tương phi nương nương là phi tần đứng đầu tứ phi, được sủng ái nhất, có hai nhi tử, lần lượt là Lệ Vương và Thất hoàng tử, đều là hoàng tử được hoàng thượng yêu thương, nhất định phải nhớ không được nhầm lẫn.”

“Hoàng hậu và Tương phi nương nương có thân phận tôn quý, nhất định phải chú ý, không được có chỗ nào xúc phạm.”

Phượng Hòa nghe ra chút ngụ ý, nếu như Khâu thị cố ý nhắc nhở nàng thì hiển nhiên là Hoàng hậu và Tương phi, Thái tử và Lệ Vương chắc chắn không hòa thuận, vì vậy cần phải chú ý nhiều hơn.

Khâu thị nhận ra Phượng Hòa thông minh, biết nàng chắc chắn sẽ hiểu nên chỉ nói đến đó, thấy phía trước chính là cung Ngọc Tụy liền không nói thêm gì nữa, phái người vào thông báo.

Rất nhanh, một người ăn mặc giống như ma ma bước ra, mặc trang phục xanh đen trong cung, trên mặt nở nụ cười nói: “Các vị đến không đúng lúc rồi, Hoàng hậu nương nương đang triệu kiến các phi tần, e rằng nhất thời không thể tiếp đón các vị.”

“Cầm ma ma, Hoàng hậu nương nương đang bận thì chúng ta đợi cũng được.” Khâu thị mỉm cười chào hỏi, nắm tay Phượng Hòa, giới thiệu: “Đây là Vương nữ Đàm Âm.”

Cầm ma ma nhìn Phượng Hòa, hành lễ với một cái, nhìn kỹ dáng vẻ của nàng, cười nói: “Vương nữ thật đẹp, rất có phong thái của Chiêu Hoa công chúa mẫu thân người vậy.”

Ánh mắt Phượng Hòa sáng lên, giọng nói không thể giấu được vẻ hưng phấn: "Ma ma đã từng gặp mẫu thân ta rồi sao?”

Cầm ma ma ngại ngùng cười một cái: "Lão nô từng may mắn nhìn qua một lần từ xa.”

Phượng Hòa không nhịn được hỏi: “Ta và mẫu thân có giống nhau không?”

Cầm ma ma hình như có chút căng thẳng, sau một hồi cân nhắc mới nói: “Dung mạo có vài phần giống nhau, Vương nữ người thấy thế nào?”

Phượng Hòa buồn bã đáp: “Sau khi gả đi Đàm Âm mẫu thân ta gặp phải một trận hỏa hoạn, dung nhan bị hủy, từ lúc sinh ra đến giờ ta chưa từng thấy mặt mẫu thân, vì vậy cũng không biết mình có giống mẫu thân hay không.”

“… Nghiêm trọng vậy sao?” Cầm ma ma lập tức nắm chặt chiếc khăn trong tay, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Phượng Hòa: "Năm đó từng có tin tức truyền về, Hoàng hậu nương nương đã phái người đi hỏi qua, sứ giả nói Chiêu Hoa công chúa thương tổn không nặng, các vị cũng biết, đó là ở Đàm Âm, thực sự rất khó dò hỏi thêm được nhiều tin tức, lúc đó ngay cả người đưa đi làm của hồi môn cũng đã bị A Đằng Vương trả về, bên cạnh Chiêu Hoa công chúa chỉ còn lại một tỳ nữ thân cận, bao nhiêu năm nay cũng không có tin tức truyền về.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc