Phượng Hòa nhận ra ánh mắt của ma ma rất kỳ lạ, như muốn tìm hiểu, thăm dò gì đó từ nàng.
Nàng do dự một chút, cẩn thận đáp: “Lúc đó mẫu thân thật sự bị thương không nhẹ, dung mạo bị hủy hoại.”
Vì sao A Đằng Vương giấu giếm bệnh tình của mẫu thân, lý do có thể đoán được, Chiêu Hoa công chúa được gửi đến Đàm Âm để hòa thân, nếu mới ngày đầu tiên đã bị thương nặng, sẽ ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nước, tất nhiên là ông ta sẽ cố gắng nói nhẹ nhàng, còn về của hồi môn, có lẽ là A Đằng Vương lo lắng họ là gián điệp nên gửi trả hết lại, người như ông ta từ trước đến nay luôn cẩn trọng, dã tâm bừng bừng, ngoài lần đầu nhìn thấy Chiêu Hoa công chúa đã si mê, ông ta chưa từng có hành động bốc đồng nào trong suốt cuộc đời.
Vẻ mặt Cầm ma ma phức tạp gật gật đầu.
Ninh Chỉ Diêu tiến lên, làm nũng nói: “Cầm ma ma, xin người vào nói với cô mẫu, Diêu Diêu nhớ người, muốn sớm gặp người.”
Nàng ấy không muốn đứng đây chờ.
“Vâng.” Cầm ma ma cười, quay người vào trong điện bẩm báo, khi ra ngoài chỉ nói Hoàng hậu mời họ vào.
Ninh Chỉ Diêu đắc ý nhướn mày.
Nàng ấy biết cô mẫu yêu thương nàng ấy, nhất định không nỡ để nàng ấy đi một chuyến uổng công mà.
Mọi người mỉm cười bước vào cung Ngọc Tụy.
Bên trong có khá nhiều người, rất đông vui, hương thơm ngào ngạt.
Ninh Chỉ Diêu thấy Hoàng hậu, vui vẻ chạy tới: "Tham kiến Hoàng hậu cô mẫu.”
Hoàng hậu nở nụ cười, nhẹ nhàng chọc một cái lên trán nàng ấy: "Nhiều năm không gặp, tính khí này của con đúng là quen được nuông chiều rồi.”
Ninh Chỉ Diêu kéo tay áo của Hoàng hậu làm nũng, giọng điệu ngọt ngào: "Diêu Diêu nhớ người.”
Phượng Hòa hơi ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng hậu, Hoàng hậu ngồi giữa vô số mỹ nhân sắc nước hương trời, mày liễu, mũi ngọc, dung mạo xinh đẹp rạng rỡ, đã hơn bốn mươi tuổi nhưng làn da vẫn mềm mại như thuở hai mươi, những nếp nhăn mảnh ở khóe mắt không làm giảm vẻ đẹp mà chỉ thêm phần duyên dáng, trên đầu đeo trâm hoa mẫu đơn, tay đeo hộ giáp khắc hoa văn, mặc váy đỏ thêu hình phượng hoàng, choàng phi bạch, đúng là người đứng đầu hậu cung, thực sự uy nghi, sang trọng, một thân phú quý.
Không biết vì sao, khi Phượng Hòa thấy Hoàng hậu, trong lòng lại có cảm giác gần gũi.
Hoàng hậu nhìn về phía Phượng Hòa, mỉm cười nói: "Đây chính là Vương nữ Đàm Âm phải không? Quả là một mỹ nhân xinh đẹp, chỉ đứng ở đây thôi mà đã làm chúng ta phải lu mờ.”
Mười mấy ánh mắt đổ dồn vào Phượng Hòa, mang ý đánh giá, đều che miệng cười.
“Hoàng hậu nương nương nói đúng, cô nương này thật xinh đẹp.”
“Có phải nữ tử Đàm Âm đều đẹp như vậy không?”
“Nương nương quá khen.” Phượng Hòa mỉm cười nhã nhặn, hành lễ theo cách của Đàm Âm: "Phượng Hòa bái kiến Hoàng hậu và các vị nương nương.”
“Ngồi xuống đi.” Hoàng hậu mỉm cười thân thiện: "Lăng phu nhân và thiếu phu nhân cũng ngồi đi.”
Khâu phu nhân cảm ơn, dẫn theo Thẩm Vận Nhu và Phượng Hòa ngồi xuống.
Sau khi Phượng Hòa ngồi xuống, mới nhìn về phía bốn mỹ nhân đối diện, mỗi người có một vẻ đẹp riêng, họ chắc chắn là tứ điện cung phi, đứng sau họ là các tần hoặc quý nhân, mà người đứng đầu có lẽ chính là Tương phi được sủng ái nhất.
Tương phi mặc trang phục màu xanh, chỉ đeo một bông hoa làm từ tơ lụa, dung mạo thanh lệ, tự mang khí chất văn nhã, khí chất cao ngạo như trúc, nổi bật lên hẳn giữa những mỹ nhân trang điểm lộng lẫy, không có gì lạ khi Huệ Đế sủng ái bà ta.
Phượng Hòa khéo léo thu hồi lại ánh mắt khỏi các phi tần, nhưng ánh mắt lại không thể ngừng được liên tiếp ngắm nhìn khuôn mặt của Hoàng hậu, có lẽ vì nhan sắc dịu dàng của Hoàng hậu, nàng càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Tương phi chỉnh lại chén trà, cười hỏi: “Vương nữ đi đường có mệt không?”
“Vẫn ổn.” Trên mặt Phượng Hòa nở nụ cười, quy củ đáp lời: "Trên đường cũng không có vất vả gì.”
Mọi người không nói gì, chỉ lặng lẽ đánh giá nàng, thấy nàng không nói nhiều, lại có vẻ nghiêm túc, phải có người hỏi nàng mới chịu nói thì bèn mất hứng, tiếp tục trò chuyện với Hoàng hậu.
Mọi người trò chuyện một hồi lâu, Hoàng hậu thấy thời gian không còn sớm, đứng dậy dẫn Phượng Hòa đến gặp hoàng thượng, các phi tần lập tức đứng dậy, nghiêng mình chuẩn bị lui về.
Cung nữ đưa đến cho Hoàng hậu một chiếc áo choàng.
Tương phi liếc nhìn chiếc áo choàng thêu hoa mẫu đơn đỏ trong tay cung nữ, che miệng cười nói: “Hôm qua hoàng thượng ban thưởng cho thần thiếp một chiếc áo choàng lông chồn đỏ, màu sắc rất đẹp, hoàng thượng nói rất hợp với thần thiếp, thần thiếp lại thấy hợp với Hoàng hậu nương nương hơn, xưa nay thần thiếp đều thích những thứ lịch sự tao nhã, không tỏa sáng rực rỡ giống Hoàng hậu nương nương, nhưng thánh ý của hoàng thượng khó mà từ chối, thật đáng tiếc.”
Ánh mắt Hoàng hậu lạnh xuống, từ chối chiếc áo choàng mà cung nữ đưa tới, không nói một lời cất bước đi ra ngoài.