Quản gia sắp xếp cho nàng một viện nhỏ khác cách chỗ ở của Tạ Kỳ không xa, đi chừng nửa chén trà là đến. Người Tạ phủ đối với vị Ngũ công tử này quan tâm từng li từng tí, trong đêm đã lập tức đem bát tự của nàng giao lại cho vị đại sư kia tra cứu lần nữa, đến sáng sớm hôm sau kết quả đã được đưa về.
Lúc trời vừa hửng sáng, Ôn Tửu vẫn còn đang đứng ngoài sân viện của Nhị phu nhân, bị nha hoàn sai vặt lạnh nhạt dạy quy củ. Mặc kệ hôn sự này có thành hay không, việc Ngũ công tử bị người lừa gạt cưới là chuyện khiến Nhị phu nhân khó nuốt trôi nên cũng cần có ai đó để bà trút giận một chút.
Đúng lúc đó, một gã sai vặt hấp tấp cầm thiếp canh chạy vào, miệng hô: “Nhị phu nhân, đại hỉ! Đại hỉ rồi ạ!”
Phải rất lâu sau khi ánh nắng mới rọi lên mái hiên, xuyên qua cửa sổ rọi xuống nền đất, nha hoàn trong viện mới ra gọi Ôn Tửu vào gặp.
Tạ Nhị phu nhân đã sửa soạn xong từ sớm, lúc này đang ngồi thảnh thơi trên ghế bành, tay cầm ly trà, giọng mang theo chút ý cười nói: “Xem ra ngươi vận khí không tệ. Bát tự sinh ra đã hợp mệnh.”
Ôn Tửu biết việc này coi như đã thành.
Tạ Nhị phu nhân cười nhạt: “Ngươi với xuất thân thế kia mà cũng có thể gả vào Tạ gia thì đúng là đời trước đốt không ít hương thơm rồi đấy…”
Chưa kịp dứt lời thì một nha hoàn đã chạy vội tới bẩm báo: “Nhị phu nhân, bên ngoài có hai người tới nhìn như thư sinh, trong đó có một người tự xưng là đệ đệ của Ôn cô nương, tên là Ôn Văn.”
Tạ Nhị phu nhân hơi nhíu mày, giọng nói có phần bất mãn: “Ngươi có một đệ đệ như vậy sao?”
“Tên đúng là giống đệ đệ của ta.” Ôn Tửu khẽ gật đầu.
Trước khi rời nhà, nàng đã dặn mẹ không được nói cho Ôn Văn biết chuyện này, sợ hắn còn nhỏ dễ xúc động. Không ngờ thằng bé lại nhanh như vậy mà đã tìm được đến tận Tạ gia.
“Nếu đã là đệ đệ ngươi vậy thì cũng coi như người nhà, mời vào khách sảnh gặp một lần đi.”
Tạ Nhị phu nhân trong việc này vẫn giữ được dáng vẻ chủ mẫu rất hiểu thấu tình đạt lý, không hề làm khó dễ nàng.
Cả nhóm người cùng theo đến khách sảnh. Vừa rẽ qua hành lang thì Ôn Tửu đã nhìn thấy một thiếu niên đứng ở cửa, mặt mày trắng trẻo ngây ngô, còn chưa thoát nét trẻ con. Ôn Văn mới mười ba tuổi, nét mặt có vài phần hao hao giống nàng, giờ đây đang tràn đầy lo lắng.
“A tỷ!”
Ôn Văn vừa thấy nàng thì liền lao tới, túm lấy tay áo muốn kéo nàng đi, giọng hắn cuống quýt: “Ngươi theo ta về nhà đi! Ta không học nữa! Ta sẽ đi làm kiếm tiền nuôi ngươi! Ngươi đừng gả cho Tạ Kỳ nữa có được không? Người nào mà không biết…”
“Đừng nói bậy!”
Ôn Tửu quát khẽ, ngắt lời hắn ngay tức thì.
Đại Yến trọng văn khinh võ, con nhà nghèo một đời ôm giấc mộng khoa cử, hy vọng đổi đời nhờ một tờ giấy thi. Ôn gia trước kia cũng xem như có chút của ăn của để nên cũng ráng sức cho Ôn Văn đi theo học tư thục. Nhưng mấy năm gần đây gia đình nàng trong tay ngày càng túng thiếu, cuộc sống của Ôn Văn ở trường cũng chẳng dễ dàng gì.
Giờ phút này thằng bé đang đỏ hoe mắt, nhưng vẫn nhìn nàng đầy bướng bỉnh, sống chết không chịu buông tay nàng ra.
Ngay sau lưng hắn, một người mặc áo vải lam tiến lên một bước, giọng nói trầm ổn vang lên: “A Tửu.”
Chính là Mạnh Thừa Vân.
Hắn xoay người hướng về phía Tạ Nhị phu nhân chắp tay hành lễ, giọng nói bình tĩnh nhưng từng chữ một đều rất rõ ràng: “Đã đường đột quấy rầy rồi, xin Nhị phu nhân hãy rộng lòng lượng thứ. Nhưng chuyện này liên quan đến nhân duyên trăm năm, chung thân đại sự, nên tại hạ không thể không đến đây. A Tửu và ta từ nhỏ lớn lên bên nhau, cùng là thanh mai trúc mã, hai nhà chúng ta cũng đã sớm có hôn ước. Trưởng bối Ôn gia giờ lại làm ra chuyện một nữ hai gả thế này, tuy là ý của họ nhưng tình cảm của A Tửu dành cho ta thì ta vẫn không thể nào phụ bạc nàng được.”
Tạ Nhị phu nhân lập tức sa sầm mặt mày.
Bà nghiêng đầu nhìn Ôn Tửu, giọng nói cũng lạnh đi mấy phần: “Ôn Tửu, lời hắn nói... là thật sao?”
Sóng lòng vừa dâng lên Ôn Tửu đã cố gắng kìm nén xuống, nàng ngẩng đầu bình thản đáp: “Ta và Mạnh công tử chưa bao giờ có hôn ước. Chỉ là hàng xóm bình thường, hai chữ "tình cảm" kia không biết hắn lôi từ đâu mà ra.”