Ôn Tửu mỉm cười với hắn, khẽ lắc đầu ra hiệu mình không sao.
Tạ Hành nhìn nàng có hơi nhíu mày. Trong đôi mắt hổ phách lấp lánh ý cười, hắn cao hơn Tạ Kỳ nửa cái đầu, vừa ghé sát tai nói gì đó đã khiến Tạ Kỳ bật cười, rồi cả hai cùng rời đi.
Tạ Nhị phu nhân lúc này mới ngồi xuống, cầm tách trà do nha hoàn vừa pha, khẽ thổi làn hơi nóng đang bốc lên. Từ đầu đến chân bà ta toát ra vẻ quý phái của một người phụ nữ xuất thân danh gia vọng tộc, là chủ mẫu một phủ lớn.
Qua nửa chén trà nhỏ, cuối cùng Nhị phu nhân cũng mở lời: “Nhà ngươi đã lừa cưới chúng ta, ngươi còn tới Tạ phủ làm gì nữa?”
Ôn Tửu bình tĩnh đáp: “Trưởng bối trong nhà giấu diếm ngày sinh tháng đẻ của ta, hôn sự hôm nay dĩ nhiên không thành. Nhưng sính lễ nhà ta cũng đã thu nhận là thật, chuyện này không thể không nói rõ ràng, cho nên ta mới đến đây để tìm phu nhân nói cho minh bạch.”
“Ngươi cũng thành thật đấy.” Nhị phu nhân hừ nhẹ một tiếng: “Đã như vậy thì sao người còn cố bám lấy Kỳ nhi làm gì? Nó vốn là người mềm lòng, chẳng lẽ ngươi định nhờ nó cầu tình giúp để khỏi phải trả lại sính lễ à?”
“Ôn Tửu chưa bao giờ có ý định như thế.”
Nhị phu nhân này không phải kiểu người dễ nói chuyện. Với người như bà ta, nếu tỏ ra quá cứng thì bà sẽ cho rằng cô gái nghèo hèn lại dám trèo lên đầu con trai bà mà làm mưa làm gió, nhưng nếu quá mềm mỏng quá thì bà sẽ cho là nàng đang sợ hãi yếu đuối, là kẻ không ra gì.
Ôn Tửu không nói nhiều, chỉ giữ vẻ bình thản, khí độ lại càng thêm ung dung tự tại.
“Đủ rồi.” Tạ lão phu nhân đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng dưng mở miệng: “Tiểu cô nương người ta còn nhỏ như vậy, thành thật là chuyện tốt chứ sao. Người bên cạnh Kỳ nhi phải biết thành thật mới là đáng quý.”
Tạ Nhị phu nhân khẽ “vâng” một tiếng, thái độ lập tức hòa hoãn hơn rất nhiều, chỉ là trên mặt vẫn còn phảng phất vài nét không cam lòng.
“Chỉ tiếc là bát tự tương hòa là chuyện hiếm thấy. Giờ lại phát hiện là giả, trong lúc nhất thời cũng không biết đi đâu tìm được người khác phù hợp như vậy.”
Tạ gia vốn có một quy củ bất thành văn là "nam nhân chưa tròn hai mươi không được cưới vợ". Mà Tạ Kỳ năm nay mới mười sáu, còn xếp thứ năm trong nhà, mấy vị ca ca bên trên đến giờ vẫn chưa ai thành thân.
Chỉ là từ nhỏ thân thể hắn đã hay đau yếu, đầu năm nay có một đạo sĩ đi chân trần tình cờ ngang qua Tạ phủ, ghé xin chén nước, uống xong thì lại tiện tay bấm một quẻ cho Tạ Kỳ, nói rằng số mệnh hắn nên lấy vợ sớm để xung hỉ, có như vậy mới tránh được tai kiếp trong năm nay, về sau mới mong được bình an, phúc thọ an khang.
Chuyện này vốn chẳng ai dám tin chắc, nhưng người ta vẫn thường nói "thà tin là có còn hơn không tin”, vậy nên Tạ gia mới phá lệ cho phép Tạ Kỳ sớm cưới vợ.
“Như vậy đi.” Tạ lão phu nhân lên tiếng, giọng chậm rãi nhưng dứt khoát: “Cứ để Ôn cô nương tạm thời ở lại. Chờ mời người hợp lại bát tự một lần nữa rồi sẽ bàn tiếp chuyện hôn sự có thành hay không.”
Bà thật lòng có thiện cảm với tiểu cô nương này, không quá yếu đuối, không giống loại con gái nhỏ nhen hay để bụng, trái lại, cô nương lại rất hợp với tính cách của tiểu Ngũ nhà bà.
Tạ Nhị phu nhân nghe vậy thì cũng gật đầu. Dù sao trong lòng bà hiểu rõ nhất tính tình của Tạ Kỳ. Thằng bé này trước giờ vẫn cứng đầu, ai ép cưới nó cũng không chịu, thế mà vừa rồi ánh mắt nó nhìn Ôn Tửu lại rõ ràng mang theo vài phần thích thú, điều này khiến bà không khỏi hài lòng.
Và thế là, Ôn Tửu cứ như vậy được giữ lại.
Chuyện bát tự hay cưới xin, nàng không quan tâm nữa. Mục tiêu của nàng, chính là phải nhân cơ hội này điều tra cho rõ, rốt cuộc ai là chủ nhân thật sự của khối ngọc bội năm xưa!