Trùng Sinh: Nữ Phú Hào Đệ Nhất Kiều Sủng Nhiếp Chính Vương

Chương 14: Kiếp trước hắn đã chết thế nào? (1)

Trước Sau

break

Ước chừng một chén trà thời gian trôi qua, Nhị phu nhân cùng Tạ lão phu nhân dẫn theo một đoàn nha hoàn người hầu rầm rộ kéo đến viện của Tạ Kỳ. Cả một đám người chen chúc, suýt nữa thì đứng chật cả sân. Cảnh tượng này, kiếp trước Ôn Tửu cũng từng chứng kiến ở Tạ gia. Chỉ là khi đó, Nhị phu nhân còn chưa có dáng vẻ đoan trang, quý phái như bây giờ.

Ôn Tửu vẫn nhớ rõ kiếp trước khi mình bị người ta lôi từ kiệu hoa xuống, lúc đó Tạ Kỳ đã nằm bất động trên giường, không còn hơi thở nữa. Một người đàn bà tóc tai rối bù như phát điên lao vào đánh nàng, nghiến răng nghiến lợi gào lên: “Là ngươi khắc chết Kỳ nhi của ta! Trả con lại cho ta!”

“Ta muốn ngươi chôn cùng!”

“Con ta chết rồi thì ngươi cũng đừng hòng sống!”

Ngay sau đó, nàng bị nhốt vào kho củi, chờ đến ngày nhập táng Tạ Kỳ thì sẽ bị chôn sống theo. Lúc ấy, nàng đã nhịn đói hai ngày hai đêm, có khi còn hơn thế. Khi ấy trí nhớ của nàng mơ hồ, chỉ cảm thấy mình sắp chết đói trong cái kho củi nhỏ hẹp đó.

Và chính lúc đó, Mạnh Thừa Vân đã xuất hiện.

Từng có lúc Ôn Tửu nghĩ, nếu không phải vì trong Tạ phủ thật sự không có đường sống, liệu nàng có cam tâm tình nguyện làm một quả phụ hay không? Dù không có trượng phu, nhưng con vẫn có thể nhận làm con thừa tự. Ít nhất sau này khi tuổi già bóng xế còn có người gọi nàng là nương, có cháu chắt ríu rít bên đầu gối, hưởng chút niềm vui gia đình. Chứ đâu đến nỗi bị người ta dẫm nát cả đời, chẳng thể tái giá, đến chút tình cảm cuối cùng cũng bị người khác xé nát dưới chân.

“Ôn cô nương? Ôn cô nương?”

Giọng Tạ Hành thấp thoáng vang bên tai, không hiểu sao nghe có chút trêu chọc tinh quái.

Ôn Tửu bừng tỉnh, ngẩng đầu đúng lúc chạm phải đôi mắt màu hổ phách của thiếu niên. Trong ánh mắt kia có ý cười nhàn nhạt, như trăng sáng gió thanh, khiến người ta không kìm được mà sa vào.

Hắn cúi đầu, dùng giọng nhỏ chỉ đủ để hai người nghe được, chậm rãi nói: “Sợ cái gì? Có ta ở đây, còn ai dám ăn thịt ngươi à?”

Giọng hắn trời sinh mang chút lười biếng pha, khi nói những lời này tư nhiên sẽ mang thêm vài phần ý cười.

Ôn Tửu thoáng ngẩn người, ký ức về lần suýt mất mạng kiếp trước nơi đây khiến lòng nàng run lên một chút. Mãi đến lúc này nàng mới hoàn hồn, nhận ra Tạ Hành và Tạ Kỳ mới rồi cũng đã hành lễ vấn an xong. Tạ lão phu nhân chống gậy đứng đó, tóc bạc trắng đầu nhưng tinh thần vẫn còn rất minh mẫn.

Nhị phu nhân của Tạ phủ, chừng bốn mươi mấy tuổi, lúc này đang đánh giá nàng từ đầu đến chân, ánh mắt lộ rõ vài phần không hài lòng.

Ôn Tửu hôm nay không mặc áo cưới do Tạ gia đưa tới, chỉ khoác một bộ áp vải thô cũ kỹ, đã giặt đến bạc cả màu, hoa văn màu lam loang lổ. Tóc nàng không có lấy một cây trâm vàng bạc, chỉ dùng một sợi dây đỏ buộc lại đơn giản. Ngay cả đám nha hoàn trong phủ cũng còn mặc đẹp hơn nàng.

Nhưng Ôn Tửu lại chẳng lấy gì làm ngại. Nàng không nhanh không chậm hành lễ, giọng điềm tĩnh: “Ôn Tửu bái kiến lão phu nhân, Nhị phu nhân.”

Tạ lão phu nhân khẽ gật đầu, vẻ hài lòng hiện rõ trên nét mặt. Cô nương này tuy xuất thân có phần thấp kém, nhưng lời nói cử chỉ lại có khí độ, không hề mang theo vẻ khúm núm của hạng dân thường.

“Trên làng vừa mang đến một đôi vẹt da lam biết hát điệu dân gian, ta nghe thấy bảo vui lắm.” Lão phu nhân cười bảo: “Hai đứa các ngươi đi xem một chút đi.”

Tạ Kỳ hơi do dự, vừa định lên tiếng thì bên cạnh Tạ Hành đã khoác tay lên vai hắn rồi cười nói: “Tổ mẫu đau lòng vì ngươi suốt ngày ở lì trong viện, nên mới sai người đi tìm cái đôi vẹt "kỳ hoa dị thảo" đó về đấy. Không đi xem thử thì chẳng phải phụ lòng tổ mẫu rồi sao?”

Ánh mắt Tạ Kỳ rơi lên người Ôn Tửu. Vốn chỉ Nhị phu nhân đến đã đủ áp lực rồi, giờ còn có cả lão phu nhân đích thân tới, bình thường mấy cô nương gặp cảnh này chắc đã bị dọa cho hồn vía lên mây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc