Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 9

Trước Sau

break

Kết quả là phải đem căn nhà vừa mới xây đi đổi với đội trưởng, mới được một trăm năm mươi đồng...

Lúc Lục Hổ đi, nhà họ Trần khóc lóc thảm thiết thu dọn đồ đạc...

Lục Hổ mặc kệ, đó là do họ tự chuốc lấy.

Về đến nhà, Lục Hổ kéo mẹ mình ra một góc.

Bà ta bị kéo ra một bên, nhưng đã có chuẩn bị từ trước, từ trong mấy lớp áo lấy ra một chiếc khăn tay: “Một trăm ba, tất cả ở đây rồi, thật sự hết rồi...”

Lục Hổ ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên mẹ anh ta hào phóng như vậy.

Anh ta mở chiếc khăn tay ra, kết quả bên trong vẫn là một chiếc khăn tay khác, anh ta lại mở chiếc khăn tay này ra, không ngờ bên trong vẫn còn một chiếc khăn tay nữa.

Nhìn năm chiếc khăn tay trên đất, Lục Hổ cầm một trăm ba mươi đồng trên tay, đi vào trong nhà.

Ừm... Không vào được, hai người kia ngồi ngay cửa, không thể nào vào được.

Lục Hổ nhìn tư thế của hai người, nhìn quanh một vòng, đúng là nhà mình mà?

“Lấy được tiền về rồi à?” Lưu Duyệt tay còn cầm một chiếc cốc tráng men, bên trong là nước nóng Lục Thành vừa rót.

“Ừm, đây là 780, đây là 130, tổng cộng là 910... Còn thiếu 170... Hay là cô cứ dắt chiếc xe đạp đi đi, thật sự không gom đủ được nữa.” Lục Hổ cười khổ nói...

Lưu Duyệt nhìn chiếc xe đạp mới cáu cạnh bên cạnh, trong lòng khẽ động, nhưng rồi lại nghĩ: “Chiếc xe đạp này các người cũng đi một thời gian rồi, mà anh tính tôi 170 à? Hơn nữa lúc mua nó còn dùng tem phiếu... Ừm? Tem phiếu?”

Sao cô lại quên mất tem phiếu nhỉ: “Anh đã gửi tem phiếu cho tôi chưa?”

Lục Thành gật đầu: “Phiếu thịt, phiếu dầu, phiếu lương thực, phiếu vải mỗi tháng đều gửi.”

Anh ở trong quân đội cơ bản không dùng đến, nên có bao nhiêu đều gửi về hết cho Lưu Duyệt...

Lục Hổ nghe xong đầu óc ong ong!

Anh ta đúng là xui tám đời mới gặp phải Trần Tiểu Hoa, mẹ kiếp!

“Chị dâu! Chiếc xe đạp chị cứ dắt đi, tem phiếu mỗi tháng em sẽ trả chị một ít, số tiền này chị cứ cầm lấy, còn lại một trăm bảy mươi. Em sẽ trả dần hàng tháng. Lĩnh lương xong em sẽ mang đến nhà cho chị...” Lục Hổ thật sự sợ rồi, bây giờ anh ta chỉ muốn tống hai vị thần giữ cửa này đi cho nhanh.

Lưu Duyệt bất mãn bĩu môi, hất đầu về phía Lục Thành, ra hiệu cho anh dắt xe đạp đi.

Lục Thành nhận được ánh mắt của cô.

Anh sải bước về phía chiếc xe đạp, chân dài duỗi ra, ngồi vững vàng trên xe.

“Chú, thím, chúng cháu về trước đây, lần sau cháu lại đến.” Lưu Duyệt nhét tiền vào túi, cười tủm tỉm nói với mấy người đang sắp khóc đến nơi.

Đúng là thâm độc, anh thích điều này!

Lục Thành khẽ nhếch khóe miệng, chân dài đạp một cái, chở vợ về nhà.

Nghĩ đến bộ dạng đấu võ mồm hôm nay của cô vợ nhỏ, ừm, trong lòng anh có chút ngứa ngáy.

“Lục Thành, khi nào anh đi?” Lưu Duyệt cười hỏi.

“Chiều nay phải đi rồi, sao thế?”

“Ồ... Em có chút việc nhờ anh làm.”

Về đến nhà, Lục Thành mới biết việc mà Lưu Duyệt nói là gì...

Nhìn mấy cọc gỗ trên đất... Lục Thành im lặng.

Cô ấy nói thế nào nhỉ?

Trước tiên bào sạch vỏ cây, sau đó dùng lửa hơ qua...

Lục Thành đưa ngón tay ra đếm, một, hai, ba, bốn... Ừm, cô ấy nói đúng, không nhiều, chỉ có hai mươi cọc thôi!

Lưu Duyệt thấy bộ dạng của Lục Thành, ôm Nhị Nữu cười đến chảy cả nước mắt: “Em đùa anh thôi, lại đây bế con gái của anh này, em đi xem Đại Nữu.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc