Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 10

Trước Sau

break

Một đứa bé sơ sinh cứ thế được nhét vào lòng Lục Thành.

Anh là một người đàn ông thô kệch, đột nhiên ôm một đứa bé mềm mại như vậy, tim anh bắt đầu đập thình thịch.

Anh không dám cử động, cứ giữ nguyên một tư thế như vậy...

Đứa trẻ vừa tròn tháng, da dẻ hơi căng, đôi mắt đen láy long lanh nhìn ngó xung quanh.

Vẻ ngoài trắng nõn nà, đáng yêu, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.

Lục Thành trong lòng mềm nhũn: “Lục Nhuyễn Nhuyễn, con tên là Lục Nhuyễn Nhuyễn có được không?”

Số gỗ trên đất là do Lưu Duyệt dành dụm hai tháng trời mới mua được từ đại đội.

Căn nhà đã cũ nát lắm rồi, số gỗ này cũng là để sửa sang, chắp vá lại.

Nhìn đống gỗ trên đất, Lưu Duyệt có chút phiền lòng. Đây là gỗ thông, thân không to, chỉ cỡ bắp chân người lớn, e là không chịu được sức nặng.

Đang lúc cô không biết phải làm sao thì cửa phòng bên cạnh mở ra.

Triệu Phạm dắt tay Đại Nữu bước ra, trên người khoác một chiếc áo cộc tay mỏng manh.

“Khụ khụ, sao thế con?” Triệu Phạm đi đến bên cạnh con gái, việc đầu tiên là cầm tay cô lên sờ thử.

Cảm thấy lòng bàn tay con hơi ấm, bà mới yên tâm.

Lưu Duyệt cười tủm tỉm nói: “Căn nhà này cũ quá rồi, không biết chừng mưa to gió lớn ngày nào đó là sập mất. Dù không sập thì đến mùa đông cũng chết cóng thôi.” 

Cô nghiêng đầu nhìn Đại Nữu, cô bé đang dùng ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn Lục Thành.

Ánh mắt của cô bé con không giấu được sự ngưỡng mộ.

Cũng phải thôi, từ lúc Đại Nữu bắt đầu có nhận thức, cô bé chỉ biết mình có một người bố, nhưng số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Lưu Duyệt nghĩ ngợi một lát rồi dắt tay Đại Nữu đi về phía Lục Thành.

“Đại Nữu, con ra nói với bố là con cũng muốn được bế.” Lưu Duyệt cúi người, khẽ nói vào tai cô con gái lớn.

Cô bé năm tuổi, da dẻ vàng vọt, gầy gò, mặc bộ quần áo không vừa người. Thời đó quần áo đều được may rộng ra, chỉ cần không rách thì có thể mặc cố thêm hai năm nữa.

Đôi mắt to tròn long lanh chớp chớp, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, cô bé bẽn lẽn cười: “Mẹ...”

Lưu Duyệt mềm lòng, dang tay ôm lấy cô bé.

Nói đến Lục Thành, chẳng phải chính cô cũng vậy sao? Kể từ sau khi Nhị Nữu bị mất tích, cô và Lục Thành đã ly hôn, bản thân cô thì mải mê làm ăn, một lòng muốn cho Đại Nữu một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Thế nhưng cô lại quên mất rằng, đó chính là lúc con bé cần mình nhất.

Lưu Duyệt thầm thề trong lòng, sống lại một đời này, cô sẽ không bao giờ lặp lại cảnh sai lầm như trước nữa.

Lục Tiểu Tuyết mặt đỏ bừng, bối rối nhìn về phía bà ngoại, từ lúc mẹ mang thai em gái tới giờ, mẹ chưa từng ôm mình như thế này...

Trên người mẹ thơm thật...

Lục Tiểu Tuyết chậm rãi đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, nhẹ nhàng níu lấy vạt áo của Lưu Duyệt...

Đến chiều, Lục Thành thu dọn đồ đạc. Con trai của đội trưởng đã đạp xe đến đợi sẵn ở bên ngoài rồi.

Lưu Duyệt cho con bú xong, vỗ nhẹ lưng vài cái, bé con liền ngủ thiếp đi.

Lục Thành trông thấy cảnh tượng ấy, bỗng nhiên có chút không nỡ đi.

Chiếc túi màu xanh quân đội trên tay anh giống hệt như lúc mới về, xẹp lép.

“Anh đi đây... Đây là tem phiếu của tháng trước, anh nghĩ tháng này về nên không gửi thư nữa.” Lục Thành lấy từ trong túi áo ra một chiếc phong bì, bên trong đựng tem phiếu đơn vị phát và khoảng hơn mười đồng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc