Cô chẳng bận tâm, dù sao cũng không phải chồng mình.
Lục Thành cũng bê một chiếc ghế ra ngồi cạnh Lưu Duyệt.
Hai người ngồi như hai vị thần giữ cửa, mỗi người một bên.
Lục Đại Tráng thấy hai người họ mà đau hết cả đầu, ông đi vài bước tới kéo vợ mình ra một góc.
“Trong nhà còn bao nhiêu tiền?”
Nghe đến chuyện tiền nong, mẹ Lục Hổ lập tức cao giọng: “Tiền gì chứ! Nhà chúng ta làm gì còn tiền!”
Lục Đại Tráng hận không thể tát chết bà ta: “Bà lớn tiếng làm gì! Sợ người khác không biết nhà chúng ta không có tiền à!”
“...”
Mẹ Lục Hổ cười gượng: “Ông hỏi cái này làm gì?”
“Làm gì à! Tình hình bây giờ bà không thấy sao. Cái con bé Lưu Duyệt này, với cái đà này, hôm nay không đòi được tiền nó có chịu đi không? Lỡ nó báo Công an, thằng Hổ còn làm cán bộ được nữa không? Cả đời này đều sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng!” Lục Đại Trắng vẫn là người hiểu chuyện.
Sớm đã thấy con dâu không đúng, nhưng ông là bố chồng, không tiện hỏi nhiều.
Mẹ Lục Hổ lúc này mới hiểu ra, vừa nghĩ đến cảnh ra đường sẽ bị người ta chỉ trỏ, bà ta liền vội vàng lắc đầu, không được, tuyệt đối không được.
“Trong nhà cũng không còn nhiều, còn khoảng hơn một trăm đồng...” Đây là số tiền bà đã tiết kiệm rất lâu mới có được...
Lục Đại Tráng thở dài, dạo trước nhà mẹ đẻ con dâu vừa mới xây nhà, chắc là hơn một nghìn đồng kia cũng tiêu gần hết rồi, trong nhà chỉ còn hơn một trăm... Ông biết đi đâu kiếm chín trăm đồng còn lại đây.
“Hôm qua không phải vừa mua một cân thịt sao, mau đi nấu đi...” Lục Đại Tráng nói với vợ: “Đừng lằng nhằng nữa! Bảo bà đi thì đi đi!”
Mẹ Lục Hổ dù không muốn cũng đành chịu, chỉ có thể quay người vào bếp.
Lục Đại Tráng vô tình liếc thấy hai người họ, khóe miệng giật giật... Ây, thật là gia môn bất hạnh.
Mãi cho đến trưa, Lục Hổ mới dẫn Trần Tiểu Hoa trở về, từ lúc vào cửa đến khi vào nhà, mặt anh ta cứ đen sì. Đen đến mức không thể đen hơn được nữa.
Nhà mẹ đẻ Trần Tiểu Hoa vừa nghe bọn họ đến đòi tiền thì sống chết nói không có.
Dù cho có dọa báo Công an, đối phương cũng nói người trộm là Trần Tiểu Hoa, không liên quan gì đến họ.
Họ không biết. Tóm lại là cắn chết không nhận, nói tiền tiêu hết rồi!
Lục Hổ tức đến mức túm cổ áo Trần Chính đòi nhảy sông cùng anh ta.
“Không trả tiền thì cùng chết!”
Nhà họ Trần lúc này mới sợ, đẻ mấy đứa con gái mới được một thằng con trai là Trần Chính, nói gì thì nói cũng không thể để nó chết được.
Kết quả là hơn một nghìn đồng chỉ còn lại hơn ba trăm, Lục Hổ thấy vậy tức muốn hộc máu, lại kéo Trần Chính đi chết chung.
Nhà họ Trần lại phải lục tung cả nhà lên mới tìm thêm được hơn hai trăm đồng nữa, cộng lại mới được hơn sáu trăm.
Thấy Lục Hổ lại định kéo Trần Chính...
Mẹ Trần Chính khóc lóc thảm thiết: “Thật sự hết rồi! Tất cả đều ở đây rồi! Hay là anh mang cả tôi đi nhảy sông luôn đi! Chúng ta cùng chết hết! Ôi trời ơi, ngày tháng sau này biết sống sao đây!”
Lục Hổ thấy tình hình này, biết là tiền để dành dụm đều ở đây hết rồi...
“Không được, dù phải đi vay cũng phải gom đủ tiền cho tôi, nếu không tôi sẽ dẫn em vợ đi chết cùng!” Lục Hổ không hề mềm lòng.
Nhà họ Trần ở còn khang trang hơn nhà anh ta. Mềm lòng làm sao được!
Mẹ Trần Chính quên cả khóc.
Vay tiền? Vay tiền thì họ lấy gì mà trả!