“Báo Công an!” Lưu Duyệt không thể nhịn được nữa! Vốn dĩ cô nghĩ đều là họ hàng, chỉ cần cô ta trả lại tiền thì cho qua?
Bây giờ tiền không còn nữa. Cho qua cái con khỉ.
Lưu Duyệt không nghĩ ngợi gì mà sải bước đi ra ngoài.
Dáng vẻ đi nhanh như bay của cô thật sự dọa sợ những người đang có mặt, Trần Tiểu Hoa càng hoảng sợ, vội ôm chặt lấy đùi cô.
Cô ta nước mắt lưng tròng nói: “Chị dâu, em sẽ trả lại cho chị! Chị đừng báo Công an, em còn hai đứa con nữa!”
“Chị dâu, chuyện này em nhất định sẽ cho chị một lời giải thích, xin chị đừng báo Công an.” Lục Hổ xấu hổ vô cùng, sao nhà anh ta lại có một thứ người ghê tởm như vậy chứ!
“Duyệt à! Nể mặt thím, đừng báo Công an, thím đảm bảo sẽ bắt nó trả lại tiền cho con.”
Ở bên ngoài, Lục Đại Tráng lặng lẽ đóng cổng sân nhà mình lại, không nỡ nhìn nữa.
“1080 đồng, các người nói tôi nghe xem trả thế nào, một tháng trả tôi bao nhiêu, trả trong mấy năm! Chỉ với mức lương 20 đồng một tháng của Trần Tiểu Hoa, có không ăn không uống cũng phải trả hơn bốn năm, tôi không đợi được!” Lưu Duyệt vẫy tay với Lục Thành, cô không gỡ được Trần Tiểu Hoa đang ôm chân mình ra, chỉ có thể cầu cứu anh.
Lục Thành ra hiệu, bước tới, bàn tay to lớn siết chặt cổ tay Trần Tiểu Hoa, trong nhà lập tức vang lên tiếng hét như heo bị chọc tiết.
“A!”
Trần Tiểu Hoa đau đến mức phải rụt tay về.
“Hơn một nghìn!” Hơn một nghìn ở thời sau có thể chỉ bằng một phần tư tháng lương, nhưng ở thời này, đó thực sự là một khoản tiền khổng lồ.
Tròng mắt Lục Hổ như muốn lòi cả ra ngoài. Anh ta nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Mày nói cho tao biết, hơn một nghìn đồng này mày đã tiêu vào đâu rồi?”
“Em... Em gửi về nhà mẹ đẻ. Anh cũng biết em trai em sức khỏe không tốt, em còn có em gái sắp lấy chồng. Mẹ em mắt kém, cả nhà chỉ trông vào bố em, nên em nghĩ là mượn tạm... Đợi em gái em lấy chồng xong, em trai em cưới được vợ rồi, em sẽ từ từ trả lại...” Trần Tiểu Hoa nói với vẻ đáng thương vô cùng.
Lưu Duyệt cười khẩy: “Là ăn cắp, đừng nói nghe hay thế.”
Trần Tiểu Hoa im bặt.
“Nhà mẹ đẻ cô sống không tốt thì liên quan quái gì đến tôi! Dù sao em gái cô cũng chưa gả đi, em trai cô cũng chưa cưới vợ, mau đem tiền của tôi trả lại đây!”
“...” Trần Tiểu Hoa vẫn im lặng.
Được thôi, Lưu Duyệt không thể nhịn thêm được nữa, cô đứng dậy, không nói một lời nào mà đi thẳng ra ngoài.
Lục Hổ thấy tình hình này là cô lại sắp đi báo Công an rồi.
Anh ta vội nháy mắt với mẹ mình.
Mẹ Lục Hổ mắt kém nên không nhận được tín hiệu. Thậm chí còn né đường cho vợ chồng họ đi.
Lục Hổ tức hộc máu: “Chị dâu, chị đừng đi, chị ở đây đợi một lát, em sẽ dẫn cô ta đi đòi tiền! Em nhất định sẽ đòi lại tiền về cho chị! Tuyệt đối đừng báo Công an...”
Anh ta ở trong đại đội dù gì cũng là một cán bộ nhỏ, nếu báo Công an thì anh ta tiêu đời, bị gắn mác là người có tác phong gia đình không nghiêm chỉnh.
Như vậy là sẽ bị khai trừ. Thậm chí còn phải chịu đựng đủ lời ra tiếng vào của người trong thôn.
Lục Hổ vừa nghĩ đến đây, đầu liền đau như búa bổ. 1080 đồng, nhìn cái khí thế này của Lưu Duyệt, hôm nay dù có phải đi vay cũng phải gom đủ trả cho cô.
Lưu Duyệt nhìn Lục Hổ lôi Trần Tiểu Hoa ra ngoài như lôi một cái giẻ lau.