“Các người cầm tiền sinh hoạt phí của ba mẹ con tôi sống sung sướng như vậy, không sợ gặp báo ứng à!”
Lưu Duyệt nói một tràng không cho bọn họ cơ hội phản bác.
Vừa nghe đến việc báo Công an.
Mẹ Lục Hổ đã cuống lên, hai tay vội xua lia lịa: “Đừng báo Công an, báo Công an làm gì chứ! Đều là người một nhà cả mà.”
Lưu Duyệt chẳng thèm để ý đến bà ta. Bây giờ còn nói người một nhà, lúc ba mẹ con cô sắp chết đói sao không thấy bọn họ nói là người một nhà?
Rác rưởi.
Trần Tiểu Hoa che mặt, đôi mắt đỏ hoe nhìn sang: “Chiếc xe đạp là tiền tôi dành dụm rất lâu mới cắn răng mua được, còn quần áo đều là vải tồn kho lỗi mốt của hợp tác xã, ba năm hào là mua được một cái rồi!”
Lưu Duyệt “hừ” một tiếng, cô ta còn ra vẻ có lý lắm à: “Cô tưởng việc mình làm là kín kẽ lắm sao? Thư của tôi chỉ qua tay cô, thư Lục Thành gửi về cũng đều do cô mang về, chúng ta chỉ cần lôi cô đến hợp tác xã tín dụng là biết tiền này có phải do cô lấy không ngay!”
Người ở thời này nổi tiếng là có trí nhớ tốt, nếu tính theo việc Lục Thành một tháng gửi mấy lá thư thì Trần Tiểu Hoa sớm đã là người quen mặt ở bưu điện rồi.
Lưu Duyệt cũng không khách sáo, cô đi vòng qua Lục Hổ, túm lấy Trần Tiểu Hoa định đi: “Cô đi đến hợp tác xã tín dụng với tôi! Nếu tôi vu oan cho cô, tôi sẽ đền lại cho cô! Còn nếu không, tôi sẽ đưa thẳng cô đến đồn Công an!”
Nghe Lưu Duyệt nói vậy, Trần Tiểu Hoa mới thật sự sợ hãi, cô ta vươn tay bám chặt vào khung cửa, sống chết không chịu đi.
Lưu Duyệt kéo hai cái thấy mệt nên dứt khoát buông tay.
Do quán tính, Trần Tiểu Hoa loạng choạng văng ra ngoài, ngã sõng soài trên đất.
“Không phải cô có lý lắm sao! Có lý sao không đi! Tôi nói cho cô biết! Lấy hết mấy tờ phiếu chuyển tiền Lục Thành gửi về hàng tháng ra đây! Toàn bộ số tiền trên đó nôn hết ra cho tôi! Nếu không thì cô cứ chờ vào tù đi!”
Lưu Duyệt thở hổn hển, hai tay chống hông, mắt nhìn chằm chằm đối phương.
Những người có mặt ở đó, dù là người nhà Lục Hổ có ngốc đến đâu, cũng đã hiểu ra vấn đề.
Người đàn ông vừa nãy còn đứng chắn trước mặt vợ mình giờ lại một tay xốc cô ta dậy, mặt đằng đằng sát khí nhìn cô ta: “Mày thật sự đã lấy tiền của anh cả à?”
Trần Tiểu Hoa không dám trả lời, chột dạ quay mặt đi chỗ khác.
Thấy dáng vẻ này của cô ta, Lục Hổ còn gì không hiểu nữa, vẻ mặt anh ta kinh ngạc tột độ!
“Sao mày dám làm thế! Nhà chúng ta thiếu ăn hay thiếu mặc của mày à! Sao mày lại thế hả!” Lục Hổ không thể nhịn được nữa, vung tay tát một cái bạt tai lên mặt Trần Tiểu Hoa.
Không một ai có mặt ở đó đưa tay ngăn cản.
“Tiền đâu! Mau lấy tiền ra đây!” Vẻ mặt của Lục Hổ trông như thể hoàn toàn không biết gì.
Lục Thành ở bên cạnh vẫy vẫy tay với Lưu Duyệt đang đứng ở cửa, chỉ thấy anh còn mang theo một chiếc ghế đẩu.
Mắt Lưu Duyệt sáng lên, cô lon ton đi tới, haiz, vẫn là ngồi xem kịch thì thoải mái hơn.
“Tiền... Hết rồi...” Trần Tiểu Hoa lí nhí nói.
Mông còn chưa kịp nóng, Lưu Duyệt đã “vụt” một tiếng đứng bật dậy. Lương của Lục Thành một tháng 35 đồng, mỗi tháng anh gửi về 30 đồng!
Một năm là 360 đồng! Ba năm là 1080 đồng! 1080 đồng mà cũng tiêu hết sạch ư?