“Ừ, mẹ đi đây.” Triệu Phạm không nhịn được quay đầu lại, nhìn con gái thêm một lần nữa rồi mới quay người rời đi.
Lưu Duyệt cảm thấy có chút hụt hẫng, căn nhà rách nát này chỉ còn lại ba mẹ con cô.
Kết quả thì hay rồi, giây trước cô còn đang muốn khóc, giây sau đầu vừa đặt xuống gối đã ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng bừng.
Miền Bắc sớm đã có tuyết rơi, mấy hôm nay trời hửng nắng được một chút, tuyết cũng đã tan đi quá nửa.
Kết quả là hôm nay trời lại âm u trở lại.
Lưu Duyệt dậy dùng gạo, thịt băm và cải thảo thái nhỏ nấu một nồi cháo loãng, trong đó còn đập thêm một quả trứng.
Trong bát cháo nóng hổi còn có thêm cả gừng, ăn vào cả người đều ấm lên.
Đại Nữu và Lưu Duyệt ngồi trên bậc cửa, húp soàn soạt bát cháo trong tay, vô cùng vui vẻ.
Cô bé con nghĩ đến điều gì đó liền cười cong cả mắt.
Lưu Duyệt nhìn con bé cũng cười theo.
Dáng vẻ thảnh thơi của hai mẹ con lọt vào mắt người khác lại trở nên vô cùng chướng mắt.
Trần Tiểu Hoa vác cuốc đi phía trước, hơi thở phả ra khói trắng, ánh mắt cô ta dừng lại trên chiếc xe đạp trong sân nhà Lưu Duyệt. Mới hôm trước chính mình còn đạp nó lên trấn, bây giờ đã nằm trong sân nhà người khác rồi.
Trong lòng cô ta dâng lên một cơn tức giận. Nhưng lại chẳng thể làm gì được.
“Vợ thằng Lục Thành bị làm sao thế, nhà nó có xe đạp từ bao giờ vậy?”
“Này, bà cũng thấy à?”
“... Bà nói cái gì thế, cái xe đạp to như vậy mà tôi không thấy à, làm như tôi mù chắc?”
Sau lưng Trần Tiểu Hoa vang lên tiếng nói chuyện của hai bà lão.
Quay đầu lại nhìn thì thấy là hai bà lão ở nhà bên của nhà họ Lục, nổi tiếng là những người nhiều chuyện.
Trần Tiểu Hoa tăng tốc bước về phía trước, dáng vẻ lén lút như ăn trộm này lập tức lọt vào mắt hai bà lão.
Đừng thấy hai bà lão đã ngoài năm mươi, chứ đi đường còn nhanh hơn cả cô gái đôi mươi như cô ta nhiều.
“Ối dào, tôi còn tưởng là ai, Tiểu Hoa à, hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây hay sao mà cô cũng đi làm đồng thế!” Bà Trần đi nhanh đến bên cạnh Trần Tiểu Hoa, vừa thấy là cô ta liền lên tiếng trêu chọc.
“Còn không phải sao...” Một bà lão khác lập tức nói chen vào. Chuyện khác không nói, chứ cái cô Trần Tiểu Hoa này từ lúc làm ở hợp tác xã cung tiêu, mắt cứ như mọc trên đỉnh đầu.
Hôm nay lại có dáng vẻ này, thật kỳ lạ! Vô cùng kỳ lạ!
“Thím Sáu, thím Năm... Mẹ cháu đau lưng quá, không đi làm được, đúng lúc cháu được nghỉ ở nhà nên đi làm thay mẹ ạ.” Trần Tiểu Hoa cười như không cười nói.
Nhìn bộ dạng xui xẻo của cô ta, bà Trần cũng không muốn hỏi thêm gì nữa, quay sang hỏi chuyện của Lưu Duyệt: “Bình thường quan hệ của cô với Lưu Duyệt không phải tốt nhất sao, nhà nó mua xe đạp từ bao giờ thế, không phải nói Lục Thành không quan tâm đến nó à, nó lấy đâu ra tiền thế?”
Bà lão nói chuyện cũng không hề kiêng dè, giọng nói lớn đến mức Lưu Duyệt ở trong nhà cũng có thể nghe thấy.
“Thím Năm, thím tò mò như vậy, sao không đến hỏi thẳng cháu đi ạ?” Lưu Duyệt bưng chậu đi ra ngoài, trên mặt mang theo ý cười xuất hiện phía sau mấy người họ.
“Tôi cũng không có ác ý gì, chỉ là tò mò thôi.” Bà Trần bị bắt quả tang cũng không hề chột dạ, đôi mắt ánh lên vẻ tinh ranh, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.