Còn nói không có ác ý sao, cái ác ý này sắp xuyên thủng cả đỉnh đầu cô rồi.
Lưu Duyệt bĩu môi: “Cháu cũng đang thắc mắc đây, tin đồn này từ đâu ra thế ạ, nói Lục Thành không quan tâm đến vợ con, nếu anh ấy không quan tâm thì Nhị Nữu đầy tháng anh ấy có về không?”
“Haiz, thím Năm, cháu chỉ muốn hỏi một câu, thím nghe chuyện này từ đâu thế ạ, để cháu đến hỏi người nói ra câu này xem họ có ý đồ gì. Nhà mình sống không tốt nên cũng nghĩ nhà người khác cũng không tốt như nhà mình à?” Giọng nói của Lưu Duyệt không nhỏ, những người đi làm đồng trên con đường này gần như đều có thể nghe thấy.
Trần Tiểu Hoa đang đi bên cạnh bỗng khựng lại, sau đó lại coi như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi về phía trước.
Bà Trần làm sao còn nhớ đã nghe ai nói, hình như ai cũng nói mà lại hình như không ai nói cả...
Bà ta chỉ có thể cười gượng: “Cô nói gì thế... Chắc là tôi nghe nhầm rồi, cô xem giờ cũng không còn sớm nữa, thôi tôi đi trước đây...”
Lưu Duyệt cười tủm tỉm gật đầu với bà ta: “Vâng, thím Năm đi thong thả ạ, nếu nhớ ra ai nói với thím thì nhớ bảo cháu một tiếng, cháu sẽ đích thân đến hỏi!”
Mấy chữ cuối được cô nhấn giọng rất mạnh.
Những người có mặt ở đó đều bắt đầu nghi ngờ, lẽ nào những lời đồn đều là giả sao?
“...” Bà Trần cười cười không nói gì, lần gần nhất bị cứng họng như thế này là lúc bà mẹ chồng quá cố của bà ta còn sống.
Lưu Duyệt gõ gõ vào bát rồi đi vào nhà, quay người đóng sập cổng lại.
Phù, cảm giác này thật sự quá đã!
Vì buổi sáng nấu nhiều cháo nên buổi trưa cũng ăn cháo luôn.
Nhìn hai đứa trẻ đang ngủ say bên cạnh, Lưu Duyệt đứng dậy rón rén.
Cô không thể đợi bố mình đến được nữa rồi, gió lạnh luồn qua những kẽ hở trên tường thổi vào trong nhà, dù đã đắp hai lớp chăn vẫn lạnh không chịu nổi.
Giường gạch cũng hỏng rồi, hơi ấm từ bếp lò không thể truyền qua được.
Lưu Duyệt nhớ ra trên sườn đồi nhỏ sau nhà mình có đất sét đỏ.
Cô gánh hai cái sọt, khóa cửa cẩn thận rồi đi ra ngoài.
Đi về phía sườn đồi sau nhà khoảng chục bước chân đã thấy một bãi đất sét lớn.
Lưu Duyệt lấy chiếc xẻng từ trong sọt ra, với sức khỏe hiện tại của cô, chỉ có thể gánh được nửa sọt.
Chẳng mấy chốc hai cái sọt đã gần đầy, cô đặt đòn gánh lên vai, dùng sức đứng dậy mà suýt chút nữa không đứng nổi.
Phải dùng thêm một chút sức nữa mới đứng lên được.
Đi đi lại lại bốn năm chuyến, lưng Lưu Duyệt đã ướt đẫm một lớp mồ hôi.
Cô lại múc một ít nước từ trong chum ra, trộn đất sét với rơm rạ.
Dùng một cây gậy hơi to một chút liên tục giã, để đất sét và rơm rạ dính chặt vào nhau.
Chỉ riêng công đoạn này cô đã mất nửa tiếng đồng hồ, trời quá lạnh, vừa cho thêm một chút nước là đất sét đã đông cứng lại, chỉ có thể liên tục cho thêm nước và liên tục giã.
Mãi mới hoàn thành, cô liền lấy đất sét trét lên những kẽ hở.
Sửa sang chắp vá là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, không thể vội vàng được.
Lưu Duyệt muốn vội cũng không được, cô vừa mới trét xong hai cái lỗ hổng thì trong nhà đã vang lên tiếng khóc của Nhị Nữu.
“Oa oa oa, oa oa oa.” Đứa bé vừa đầy tháng khóc đến xé lòng xé phổi.
Lưu Duyệt vội vàng trèo xuống khỏi chiếc thang gỗ. Vừa định vào phòng thì nhìn thấy hai bàn tay còn dính đầy bùn, cô đành phải đi rửa tay trước rồi mới quay vào.