Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 14

Trước Sau

break

“Vậy được, vậy ngày mai mẹ sẽ về. Nếu con không ổn thì nhờ người đến báo cho mẹ một tiếng. Chuyện sửa nhà của con, mẹ nhớ rồi, ngày mai mẹ sẽ hỏi bố con, bảo ông ấy tối rảnh thì qua giúp con một tay.”

Chuyện khác không nói, nhưng trời không lạnh thì không sao, mấy hôm nay hễ không có nắng là trời lại lạnh, buổi tối dù có đắp chăn đi ngủ cũng vẫn lạnh cóng.

“Vâng ạ!” Lưu Duyệt vui vẻ đáp lời.

Buổi tối, sau khi mọi người tắm rửa xong xuôi, liền chen chúc nhau trên một chiếc giường.

Nhị Nữu nằm sát Lưu Duyệt, Lưu Duyệt nằm sát Triệu Phạm, bên cạnh Triệu Phạm là Đại Nữu.

Gió luồn qua những kẽ hở trên tường, rít lên vù vù, nghe như tiếng yêu quái kéo tới.

Bốn người chen chúc bên nhau, dường như cũng ấm áp hơn nhiều.

Đợi hai đứa nhỏ ngủ say.

Triệu Phạm mới lên tiếng hỏi: “Lúc Lục Thành đi hôm nay, nó nói hai đứa có hiểu lầm, là hiểu lầm gì vậy?”

Mí mắt Lưu Duyệt đã sắp díp cả lại, nghe thấy câu này liền mở trừng mắt ra.

Cô kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, rồi giải thích luôn lý do tại sao có tiền trong tay mà lại không xây nhà.

Một là thực sự lực bất tòng tâm, hai đứa con còn nhỏ, cô lại không thể dứt tay ra được.

Hai là số tiền lớn như vậy thật sự dễ làm người khác chú ý tới, cô rất sợ.

Triệu Phạm nghe xong liền gật đầu: “Con làm vậy là đúng!”

Nghe đến số tiền hơn một nghìn đồng, Triệu Phạm cũng thấy kinh hãi...

Xem ra không chỉ phải sửa nhà, mà ngay cả tường sân cũng phải xây cao lên một chút.

“À đúng rồi, mẹ ơi, lúc bố đến, mẹ bảo bố lấy giúp con ba con gà con nhé. Nhị Nữu ra đời rồi, bốn người ba con gà chắc là được phải không ạ?” Lưu Duyệt không nhớ rõ lắm về các quy định ngày xưa.

Cô chỉ nhớ rằng việc nuôi gia cầm đều dựa trên số nhân khẩu trong nhà, còn cụ thể bao nhiêu thì cô đã quên mất rồi.

“Được, để lúc đó mẹ nói với bố con một thể.” Triệu Phạm còn định bắt cho cô một con chó mực lớn, vừa có thể trừ tà, lại vừa có thể trông nhà.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Phạm nhân lúc Đại Nữu còn đang ngủ đã thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.

Người khác không biết đứa cháu ngoại lớn này quấn quýt mình đến mức nào, chứ bản thân bà thì rõ hơn ai hết.

Lưu Duyệt đang mơ màng thì cảm thấy có người sờ vào chân mình, cô giật mình tỉnh giấc, vội mở mắt ra.

Vừa nhìn đã thấy khuôn mặt tươi cười của Triệu Phạm,cô lên tiếng: “Mẹ, mẹ đi sớm vậy ạ.”

Lưu Duyệt nhìn ra ngoài, trời còn chưa sáng hẳn.

“Ừ, đi sớm một chút, đi muộn lỡ Đại Nữu tỉnh dậy mẹ đi nó lại quấy khóc, con một mình có thật sự ổn không?” Triệu Phạm vẫn không yên tâm khi để Lưu Duyệt ở lại một mình.

“Vâng, con ổn mà, mẹ cứ đến xem chị dâu thứ hai đi ạ.” Lưu Duyệt xua tay, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn ửng hồng.

Triệu Phạm đưa tay ra định sờ má con gái, nhưng lại sợ bàn tay lạnh buốt của mình làm con lạnh, đành phải rụt về, nói: “Vậy mẹ đi đây, nếu con không ổn thì nhờ người đến báo cho mẹ một tiếng, lúc đó mẹ lại về. Chị dâu thứ hai của con là người tốt, sẽ không nói gì đâu.”

Lưu Duyệt tất nhiên biết tính cách của chị dâu thứ hai, nhưng cũng không thể vì người ta tốt mà cứ thế bắt nạt người ta được, trả lời: “Vâng, con biết rồi, mẹ đi đường cẩn thận ạ.”

Hai nhà tuy không xa nhưng cũng cách nhau hơn chục dặm, đi bộ cũng phải mất bốn mươi phút.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc