Trong Vòng 10 Mét Quanh Ta, Toàn Bộ Đều Phi Thăng?

Chương 44

Trước Sau

break

Tạ Thính Vân kiên nhẫn giải thích: “Kẻ khác có thể hấp thu linh khí để tăng tu vi nhưng thể chất của ngươi không thích hợp. Nếu muốn đột phá Luyện Khí kỳ, cách nhanh nhất chính là nuốt yêu đan của yêu thú hoặc yêu ma. Ăn đi.”

Nàng liếm môi cắn răng quyết định, sau đó nhắm mắt nuốt viên yêu đan đó xuống.

Khoảnh khắc nuốt vào, nàng không cảm nhận được gì khác thường. Nhưng rất nhanh, một luồng nhiệt khí từ đan điền bùng lên.

Chuyện này… hình như có gì đó không đúng lắm…?

Tạ Thính Vân nhướng mày: “Thấy thế nào?”

Thế nào ư? Giờ nàng chỉ muốn điên cuồng hoan ái thôi.

Một khi dục niệm nảy sinh, lý trí đã mất kiểm soát.

Vẻ mặt của Tạ Thính Vân vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên một tia lửa cháy rực. Vân Vãn nhìn hắn, ánh mắt chầm chậm lướt qua mái tóc đen nhánh, hàng mày rậm, sống mũi thẳng tắp, rồi dừng lại trên đôi môi có sắc đỏ nhàn nhạt của hắn.

Cổ họng Vân Vãn khô khốc, không chịu nổi ngọn lửa đang thiêu đốt trong lồng ngực, nàng vươn tay nắm lấy vạt áo hắn, kéo hắn sát lại gần, sau đó nghiêng người hôn xuống.

Lần trước cùng quấn quýt là để giải độc, đơn thuần chỉ là giao hoan về mặt thể xác. Còn lần này, là để giải khát. Đây cũng là lần đầu tiên Vân Vãn chủ động hôn hắn.

Tạ Thính Vân không ngờ nàng lại áp sát đột ngột như thế, nên sững sờ một chút.

Đầu lưỡi nàng còn vương lại chút hơi thở mập mờ khó tả của yêu đan. Hắn không biết nàng học được kỹ thuật này từ đâu, cứ ngỡ lần trước đã đủ khiến người ta mất hồn, nào ngờ ngay cả nụ hôn của nàng cũng thuần thục đến vậy, thậm chí còn… mỹ diệu khó tả.

Đầu ngón tay Tạ Thính Vân khẽ run, môi lưỡi cũng tê dại theo nụ hôn ấy.

Những ký ức bị chôn sâu một lần nữa thức tỉnh, hắn nhớ rõ ngày đó, nhớ rõ bọn họ đã quấn quýt thế nào, cũng nhớ rõ từng tiếng gọi ngọt mềm của nàng vương bên tai.

Tạ Thính Vân không phải kẻ dễ dàng bị mê hoặc nhưng lúc này lại như trúng phải vạn trùng tình cổ, không thể tự kiềm chế.

Vân Vãn mạnh mẽ đè hắn xuống nhuyễn tháp.

Sự hỗn độn chưa kịp thu dọn trên tháp rốt cuộc cũng kéo lý trí của Tạ Thính Vân trở về. Hắn vươn tay chống lên bả vai nàng, dùng sức ngăn cản nàng tiếp tục tiến gần hơn.

Vân Vãn khó chịu đến mức nước mắt lưng tròng, giọng nói cũng trở nên khàn khàn, ngọt đến tận xương: “Khó chịu quá…”

Tim Tạ Thính Vân khẽ chấn động nhưng nhanh chóng từ chối: “Không được.”

“Lần trước ta cho chàng thì được, bây giờ đến lượt ta thì lại không được?” Dù thần trí Vân Vãn không rõ nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, nhớ rõ từng chuyện đã xảy ra trước đó.

Càng nghĩ càng không phục, nàng quyết tâm đòi lại những gì đã bị hắn chiếm mất, hành động càng thêm tùy ý.

Thân hình nam nhân rắn chắc, cơ bụng cường trắng, làn da trắng mịn như ngọc. Vân Vãn không hề che giấu ham muốn, lòng bàn tay trực tiếp áp lên da hắn.

Tạ Thính Vân bị nàng trêu chọc đến mức rối loạn, yết hầu khẽ trượt lên xuống, lập tức nắm chặt cổ tay mảnh khảnh trước mặt, cúi đầu xuống, thuận theo nụ hôn mà truyền vào một luồng chân khí.

Nụ hôn kết thúc, đôi môi hắn chưa kịp rời đi, chỉ kề sát bên môi nàng mà thì thầm: “Nhện yêu đã chết, trận pháp yêu ma xung quanh cũng sắp bị phá hủy, nên không thể.”

Hơn nữa… nơi này quá mức bừa bộn, Tạ Thính Vân không thể chấp nhận được, cho dù có dùng thuật pháp để tẩy sạch cũng không được.

Không rõ Vân Vãn có nghe lọt tai hay không, nàng vẫn cố chấp bám lấy hắn, không chịu buông tay.

Tạ Thính Vân khẽ rên một tiếng trầm thấp, trên trán cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Hắn tách tay nàng ra, nắm lấy cổ tay nàng, nhẹ giọng dụ dỗ: “Lần sau nếu nàng lại khó chịu, ta sẽ giúp nàng sau, có được không?”

Nếu như câu nói vừa rồi mang theo sự cứng rắn thì lần này lại tràn đầy sủng nịch và dỗ dành.

Vân Vãn không đáp, cũng không tiếp tục quấy rối nữa.

Chân khí thuần khiết nhanh chóng áp chế tác dụng phụ của yêu đan trong cơ thể, cơn nóng rực tan biến trong nháy mắt. Đôi mắt mơ màng của Vân Vãn dần khôi phục vẻ trong trẻo, phản chiếu rõ ràng dáng vẻ tuấn tú của Tạ Thính Vân, cùng với đôi môi đỏ au vì bị nàng cắn mút.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương