Vân Vãn ngẩn ngơ. Mãi một lúc sau nàng mới dần ý thức được mình vừa làm gì với hắn. Nàng vội vàng chống tay bật dậy, trong đầu vẫn còn choáng váng.
Sự ấm áp trong lồng ngực bỗng chốc biến mất, khiến Tạ Thính Vân thoáng ngẩn ra nhưng rất nhanh vẻ mặt hắn lại khôi phục vẻ bình tĩnh như cũ.
Lúc này Vân Vãn đã hoàn toàn tỉnh táo, nhớ lại lời hắn vừa nói, nên lẩm bẩm: “Huynh mơ tưởng gì thế? Sẽ không có lần sau đâu.” Vừa nói, vừa cúi đầu chỉnh lại y phục nhăn nhúm.
Thấy hắn vẫn còn nhìn mình, nàng cũng nhìn sang hắn theo bản năng.
Y phục hắn mở rộng, lồng ngực trắng nõn lộ ra vài vết bấu mờ ám. Đôi tai Vân Vãn lập tức nóng bừng, nàng vội chuyển chủ đề: “Không cần trả tiền chứ?”
Mọi ý niệm ái muội lập tức tan biến.
Tạ Thính Vân bất đắc dĩ đáp: “Không cần.”
“Lần này và cả lần sau đều không cần?”
Không sai, Vân Vãn vẫn thèm thuồng thân thể người ta nhưng so với điều đó, nàng càng sợ Tạ Thính Vân đòi nợ mình hơn.
Nam nhân này thật sự rất nhỏ nhen.
Tạ Thính Vân trầm giọng đáp: “Không cần.”
“Ồ, vậy thì tốt.” Lần trước là tình huống đặc biệt, lần này lại do bị ép buộc, Vân Vãn tuyệt đối không muốn chỉ vì hôn hắn một cái mà mất đi vạn linh thạch. Nhưng nếu có lần sau... vậy chẳng phải nàng đã kiếm được một thân thể với cái giá hời sao!
Chỉnh lại y phục ngay ngắn, Vân Vãn bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm: “Nói đi cũng phải nói lại, là do trước đó huynh trấn an ta rằng sẽ không có phản ứng gì, nếu trách thì cũng phải trách huynh.”
Tạ Thính Vân không giận, kiên nhẫn giải thích: “Lần đầu tiên hấp thu yêu đan, thân thể ngươi chưa thể hòa hợp, lần sau sẽ không còn tình trạng này.”
Hắn không nói ra rằng thể chất của Vân Vãn vốn đã khác biệt với người thường, hơn nữa nhện yêu lại dựa vào tinh khí của nam nhân để tu luyện, ít nhiều gì cũng sẽ ảnh hưởng đến nàng. Chỉ là Tạ Thính Vân không ngờ rằng ảnh hưởng lại lớn đến mức ấy, suýt chút nữa thì...
Nghĩ đến hành động lúc trước của nàng, vành tai Tạ Thính Vân hơi đỏ lên, bỗng có chút không được tự nhiên.
Nhờ hắn nhắc nhở, Vân Vãn mới sực nhớ đến viên yêu đan mà mình đã nuốt vào. Nàng bất giác đưa tay chạm lên vùng bụng phẳng lì, thành thật mà nói, ngoài cảm giác nóng ran vừa rồi, trong cơ thể nàng chẳng có gì khác lạ. Đến mức nàng còn hoài nghi có phải mình đã ăn nhầm yêu đan giả hay không.
“Nhắm mắt, vận khí.”
Vân Vãn ngoan ngoãn khép mắt lại, dẫn khí tức từ đan điền chậm rãi vận hành. Đợi đến khi linh tức lưu chuyển trọn vẹn một chu thiên, nàng rõ ràng cảm nhận được nội lực hùng hậu hơn vài phần, thân thể cũng trở nên nhẹ nhõm, linh khí thiên địa dễ dàng cảm nhận hơn nhưng ngoài điều đó ra, dường như không có gì đột phá.
Luyện Khí có tổng cộng mười hai tầng, thân thể này vốn đã ở tầng sáu, sau khi ăn yêu đan, tu vi chỉ tăng thêm vài đoạn nhỏ, miễn cưỡng đạt đến tầng mười hai, vậy mà vẫn chưa thể đột phá cảnh giới Luyện Khí.
Chẳng lẽ một con yêu quái có trăm năm đạo hạnh cũng không thể giúp nàng thoát khỏi thể chất lô đỉnh? Hóa ra nàng vẫn chỉ là một tiểu Luyện Khí thôi sao?
Sự thất vọng hiện rõ trên mặt Vân Vãn, Tạ Thính Vân trấn an: “Mỗi người mỗi khác, không cần vì vậy mà ủ rũ.” Nói đoạn, hắn nhắc nhở: “Chúng ta nên rời đi thôi, động Thiên Ti này sẽ không trụ được lâu nữa.”
Theo cái chết của nhện yêu, kết giới mà nó dựng lên cũng sẽ nhanh chóng sụp đổ. Không chỉ động Thiên Ti, mà e rằng cả ngọn núi này cũng sẽ lở xuống.
Vân Vãn không vội bỏ chạy, mỗi ngày nhện yêu đều bắt không ít người, sau khi họ chết đi, tiền bạc châu báu hẳn là đã chất đầy trong sơn động. Mà mục tiêu chuyến đi này của nàng đoa là kiếm tiền, nếu không vơ vét được gì mà rời đi thì chẳng phải quá lỗ sao?
Dù vẫn là cảnh giới Luyện Khí nhưng tiền thì không thể thiếu!
Vân Vãn nhanh chóng vực dậy tinh thần, thoăn thoắt đứng dậy, men theo hành lang đá tiến vào bên trong.
Tạ Thính Vân không nói gì, lặng lẽ theo sau.
Càng đi sâu vào, ánh sáng càng mờ tối, nàng bấm một đạo Hỏa Thuật, dùng tia lửa nhỏ soi đường, men theo ánh sáng lập lòe đến tận cùng hành lang đá.