Nhưng nữ yêu kia chỉ cười khẩy, hờ hững nói: "Bộ dạng thế này, ta không ưng mắt."
Vân Vãn: "…?" Ngươi có lễ nghĩa không vậy!?
"Vậy còn ta thì sao?"
Trong tĩnh lặng, một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo tựa tuyết rơi vang lên. Nữ yêu nghe thấy bèn nhìn qua.
Dưới tầng tầng âm vụ cuồn cuộn, nam nhân kia lặng lẽ đứng đó, kiếm vắt sau lưng.
Gió thổi qua kẽ đá, cuốn tung vạt áo hắn cùng mái tóc đen dài như mực. Gương mặt tuấn tú, sắc lạnh, không vui không buồn. Nữ yêu chỉ kịp thấy một luồng kiếm quang lóe lên, tám chiếc chân nhện lập tức bị chém thành từng đoạn rơi rụng dưới đất.
"Ngươi…"
Mắt ả trợn to, đột ngột nhận ra nguy hiểm, lập tức giương nanh múa vuốt lao về phía Tạ Thính Vân.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nữ yêu vẫn giữ nguyên động tác ấy mà gục xuống bất động.
Ngay cả Vân Vãn ở gần nhất cũng không nhìn rõ hắn đã ra tay thế nào, chỉ biết nữ yêu kia đã chết từ bao giờ.
Vân Vãn ngây ngẩn nhìn hắn.
Cách đó không xa, Tạ Thính Vân đứng thẳng tắp như tùng, trong tay nắm chặt Tuyệt Thế Hảo Kiếm đã ra khỏi vỏ. Thanh kiếm tỏa ra luồng kiếm khí màu tím thẫm quấn chặt lấy lưỡi kiếm sắc bén. Kiếm ý lạnh lẽo như băng lạnh trấn áp cả huyệt động, quét sạch từng luồng âm khí dày đặc. Chỉ trong thoáng chốc, cả sơn động tràn ngập khí tức kiếm đạo mạnh mẽ, u hồn không chịu nổi áp chế, bị sát khí tà dị trên thanh kiếm tuyệt thế hút cạn, hóa thành hư vô.
Tạ Thính Vân lặng lẽ đứng đó, cúi mắt nhìn xuống nữ yêu đã bỏ mạng. Bị kiếm khí chém làm hai nửa, nữ yêu đã lộ ra bộ dạng thật, một con nhện đỏ khổng lồ, gớm ghiếc và dữ tợn.
Dưới đất vương đầy máu xanh chảy ra từ cơ thể nữ yêu nhưng trên thanh Tuyệt Thế Hảo Kiếm lại không nhiễm lấy một giọt huyết tích.
"Giờ còn thấy đẹp không?"
Tạ Thính Vân nhìn xuống, giọng điệu lãnh đạm, thần sắc không còn như trước.
Lúc này, Vân Vãn mới nhận ra những lời kia là nói với mình.
Trước đó, nàng bị yêu khí trên người nhện tinh làm mê loạn tâm trí, lời nói hay hành động đều không chịu sự khống chế của bản thân. Chẳng lẽ… chỉ vì những lời nàng lỡ miệng nói trong cơn mất trí mà Tạ Thính Vân cảm thấy chua xót sao?
“Không đẹp, không đẹp, huynh mới là người đẹp nhất.”
Không nhìn ra kẻ chó má này ngày thường nghiêm túc đàng hoàng, hóa ra lại tự luyến như vậy.
Có điều, con nhện khổng lồ nằm trên đất kia thực sự chẳng thể khiến người ta liên tưởng đến vị tỷ tỷ xinh đẹp lúc trước. Nhất là vũng máu nhầy nhụa kia, đặc quánh, hôi thối đến cực điểm. Vân Vãn nhịn cảm giác buồn nôn, lặng lẽ lùi về sau mấy bước, tránh đi thứ dịch thể bắn đến bên chân mình.
Lúc này, đám bán điểu nhân xung quanh mới kịp nhận thức được cục diện đã đổi thay, lập tức hoảng loạn thét lên
“Hắn… hắn giết yêu chủ rồi!”
“Kẻ này đã giết yêu chủ!!”
Đám bán nhân điểu phía sau tràn đầy sợ hãi và kinh hoàng, trong nháy mắt hoảng loạn bỏ chạy tán loạn, thoáng chốc đã không còn sót lại bóng dáng nào.
Tạ Thính Vân không đuổi theo những kẻ đào tẩu, chỉ thản nhiên thu kiếm lại.
Phi kiếm xung vân đỉnh; hế nộ chấn thiên tiêu.
Thượng cổ tà kiếm, ngay cả quỷ thần cũng có thể diệt, lẽ nào lại e ngại lũ tiểu yêu này?
Hắn hừ nhẹ, lười đôi co với kẻ dẻo miệng kia, bước lên vài bước, đặt lòng bàn tay lên vùng bụng của con nhện yêu. Chỉ thấy một viên yêu đan lấp lánh kim quang chậm rãi tách ra khỏi cơ thể con nhện. Khi yêu đan hoàn toàn được rút ra, nhện yêu liền hóa thành một luồng khói mỏng, tan biến vào không khí.
Hắn đưa yêu đan đến trước mặt Vân Vãn, lạnh nhạt nói một tiếng: “Ăn.”
Vừa nghĩ đến thứ này được lấy ra từ bụng nhện, da đầu nàng lập tức tê rần: “Không… không ổn đâu.”
“Có thể tăng tu vi.”
Thế thì không sao cả!
Vân Vãn nhận lấy yêu đan, nuốt nước bọt, vẫn có chút do dự: “Huynh không ăn sao?”
Tạ Thính Vân hờ hững liếc qua: “Xấu, không thèm.”
Vân Vãn: “…” Vị đại gia này, rốt cuộc ngài còn muốn so đo đến mức nào đây?
“Nếu ta ăn vào có tác dụng phụ không?” Nàng hơi sợ. Dẫu sao thì đây cũng là yêu đan, mà nàng chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí, nếu bị phản phệ thì… nàng không dám tưởng tượng.