Cả thiên hạ đều biết, đích nữ của phủ Thừa tướng,Thẩm Tinh Vãn chính là bạch nguyệt quang mà Nhiếp Chính Vương Yên Cảnh Hoán thầm mến nhiều năm.
Thẩm Tinh Vãn cũng biết điều đó nhưng nàng chẳng hề muốn gả cho một nam nhân vừa tàn nhẫn vừa kiệm lời như thế.
Nàng từ chối tình cảm của Yên Cảnh Hoán, sau đó lại nhận lấy thánh chỉ tứ hôn mà Tam Hoàng tử liều chết mới xin được.
Khi tình nồng ý đậm, Tam Hoàng tử từng hứa rằng ngày hắn ta đăng cơ cũng chính là ngày nàng được phong Hậu.
Thẩm Tinh Vãn cảm động, dốc hết sức lực toàn tộc để đưa hắn ta bước lên ngôi vị Hoàng đế.
Thế nhưng, điều nàng chờ đợi lại chẳng phải là phượng quan hà bí.
Vào ngày đăng cơ đại hôn, tân đế quay lưng lấy thanh mai của hắn ta, còn đích thân hạ lệnh đồ sát cả nhà nàng, tru di cửu tộc, khiến nàng ôm hận mà chết thảm.
Một sớm trùng sinh, nàng được trở về ngày ban hôn, dứt khoát từ chối tiếp thánh chỉ.
Tổng quản thái giám giận dữ phất tay áo hồi cung, cả Thẩm phủ ai nấy đều sợ, lo lắng sẽ phải chịu hoạ diệt tộc.
Thẩm Tinh Vãn vội vàng vung roi thúc ngựa, phi thẳng đến phủ Nhiếp Chính Vương, gõ cửa tìm đến vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã.
Nàng rụt rè kéo lấy tay áo của Yên Cảnh Hoán: "Chuyện... Trước kia ngài nói muốn lấy ta, bây giờ còn tính không?"
Về sau, đám tàn dư của Tam Hoàng tử chật vật chạy đến trước mặt Nhiếp Chính Vương tố cáo: "Người sắp đánh người ta đến chết rồi! Ngài thực sự mặc kệ sao?!"
Yên Cảnh Hoán khẽ cười: "Đã đánh chết chưa? Chưa chết thì gọi ta đến đánh tiếp."
#Nàng chạy hắn đuổi, dù mọc cánh nàng cũng chẳng thoát nổi