Trọng Sinh Thành Hắc Nguyệt Quang Của Nhiếp Chính Vương

Chương 2: Hai hoàng hậu trong đại hôn

Trước Sau

break

Lời tiên đoán của Khâm Thiên giám dường như đã ứng nghiệm: Đích nữ Thẩm thị là phượng hoàng hóa thân, ai cưới được nàng, người ấy sẽ có thiên hạ. Quả thật, Tam Hoàng tử đã quét sạch mọi trở ngại và đoạt được hoàng vị.

Nàng hứa với hắn ta một giang sơn như tranh vẽ, hắn ta hứa với nàng phu thê hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau. Đáng lý câu chuyện ấy sẽ trở thành giai thoại đẹp nhưng nào ngờ đâu, vừa nắm quyền xong, hắn ta đã lập tức để lộ nanh vuốt.

Tân đế đăng cơ cũng là ngày đón đích nữ Tướng phủ nhập cung làm Hoàng hậu, đó vốn là vinh quang lớn nhất đời người.

Thế nhưng khi nàng khoác lên mình giá y đỏ thắm, tay cầm quạt lông che mặt, mang theo bao niềm hy vọng hạnh phúc bước vào Khải Thái điện thì không ngờ bên cạnh Tân đế lại xuất hiện một bóng dáng yểu điệu, cũng khoác phượng bào đỏ tươi, cũng cầm quạt lông che mặt.

Trong lòng Thẩm Tinh Vãn vừa ngạc nhiên vừa phẫn nộ, song vì bách quan đều có mặt nên nàng không tiện nổi giận, chỉ nhìn thẳng về phía Tân đế.

Nữ tử mặc phượng bào kia như cảm nhận được sự hiện diện của nàng, bèn chậm rãi dịch quạt sang một bên, để lộ đôi mắt sáng long lanh rồi mỉm cười dịu dàng: "Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng đến. Muội đợi tỷ lâu lắm rồi đấy."

“Vô lễ!”

Thẩm Tinh Vãn giận dữ quát: “Ngươi là kẻ nào mà dám cả gan vượt quyền như thế?”

Nữ tử kia hơi sững sờ rồi ngước mắt nhìn Tân đế đang đứng bên cạnh, hắn ta đưa tay ôm nàng ta vào lòng. Có chỗ dựa, nàng ta càng thêm đắc ý, liếc Thẩm Tinh Vãn: “Chẳng lẽ tỷ tỷ không nhận ra muội sao?”

Nàng ta thong dong buông chiếc quạt lông xuống, đầy vẻ trào phúng: “Hôm nay ta và tỷ tỷ cùng được phong hậu, tỷ tỷ không biết ư? Tỷ là Đông cung Hoàng hậu, còn ta là Tây cung Hoàng hậu, địa vị ngang nhau, sao lại gọi là vượt quyền?”

Đường Lâm Nhi?

Thẩm Tinh Vãn nhận ra gương mặt tinh xảo ấy, chính là biểu muội họ hàng xa, mồ côi phụ mẫu và từng được gia đình nàng cưu mang.

Nhiều năm trước gia cảnh Đường Lâm Nhi sa sút, phụ mẫu lần lượt mắc bệnh rồi qua đời. A mẫu thương nàng ta mồ côi nên đưa về phủ nuôi nấng. Dường như hiểu được thân phận ăn nhờ ở đậu của mình, nàng ta luôn tỏ ra ngoan ngoãn kiệm lời. Vậy tại sao lúc này lại bỗng trở thành Tây cung Hoàng hậu rồi?

“Chàng định giải thích như thế nào đây?”

Thẩm Tinh Vãn siết chặt nắm đấm trong tay áo, nhìn thẳng vào Tân đế.

Tân đế ngẩng đầu, đôi mắt chẳng chút gợn sóng, chỉ buông một câu nhạt nhẽo: “Trẫm sắc phong nàng làm Đông cung Hoàng hậu, cũng xem như giữ lời hứa rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc