Trọng Sinh Thành Hắc Nguyệt Quang Của Nhiếp Chính Vương

Chương 5: Sống lại trước buổi thưởng hoa

Trước Sau

break

Thế nỗi hận này sẽ mãi chôn vùi trong bóng tối. Người nhà bị nàng liên lụy, tên cặn bã được nàng nâng đỡ lên ngôi, tiện nhân lấy oán trả ơn, nàng hận, nàng cực kỳ căm hận, song lại chẳng thể làm được gì.

Nàng hận cái cảm giác bất lực này.

Ngọn đuốc rơi xuống, lửa bùng cao ngút trời, tựa như sự thù hận nuốt chửng tất cả.

Đau đớn là cảm giác cuối cùng. Mắt Thẩm Tinh Vãn tối sầm, không còn cảm giác gì nữa.

...

"Tiểu thư mau dậy đi, sắp tới Trừng viên rồi, chúng ta chuẩn bị xuống xe thôi."

Cánh tay bỗng bị ai đó lay nhẹ, Thẩm Tinh Vãn khẽ rên rỉ đầy đau đớn, chậm rãi mở mắt.

"Tiểu thư chỉ bảo nghỉ một lát, sao lại ngủ say thế này. Trâm vòng cũng lệch cả rồi, để nô tỳ chỉnh lại cho người…"

"Phi Vân?"

Thẩm Tinh Vãn lập tức nắm chặt tay người trước mặt, không thể tin vào mắt mình: "Ngươi… Chẳng phải ngươi đã chết rồi sao?"

Phi Vân hơi sững sờ rồi bật cười, dịu dàng chỉnh lại trâm cài bên tóc nàng: "Tiểu thư mơ thấy ác mộng sao? Nô tỳ vẫn đang khỏe mạnh yên ổn ở đây mà."

Thẩm Tinh Vãn lặng người, đưa mắt nhìn quanh, phát hiện đang ngồi trên chiếc xe ngựa mà nàng yêu thích nhất ở kiếp trước.

Nàng vén nhẹ rèm xe, nhìn ra ngoài cửa sổ, xe ngựa đang chạy trên con phố náo nhiệt.

Cảnh vật Biện Kinh quen thuộc hiện ra khiến Thẩm Tinh Vãn ngỡ ngàng.

Những tòa nhà từng bị hủy hoại trong sự kiện tranh ngôi năm ấy, giờ vẫn nguyên vẹn như chưa từng xảy ra.

"Ngươi vừa nói sắp tới đâu cơ?" Thẩm Tinh Vãn khẽ hỏi như nói với chính mình.

Phi Vân đang giúp nàng chỉnh lại váy, nghe vậy ngẩng đầu, hơi nghi hoặc: "Tiểu thư quên rồi sao? Chúng ta đang đến Trừng viên. Hôm nay Thái hậu nương nương mời các tiểu thư danh giá trong kinh thành vào cung ngắm hoa, người quên mất ư?"

Tim nàng bỗng đập dồn dập, vội nắm tay Phi Vân hỏi: "Đang là niên hiệu thứ bao nhiêu?"

Phi Vân khó hiểu, song thấy nàng gấp gáp như vậy thì đành thật thà đáp: “Bẩm tiểu thư, hôm nay là mùng sáu tháng ba, năm Thừa Nguyên thứ hai mươi bảy.”

"Thừa Nguyên?"

Suy nghĩ trong đầu Thẩm Tinh Vãn nhanh chóng biến đổi, nàng đoán ra mình đã sống lại rồi.

Đúng là nàng đã từng tham dự buổi thưởng hoa Thái hậu tổ chức vào năm Thừa Nguyên thứ hai mươi bảy. Bề ngoài là ngắm hoa nhưng thực chất là để các Hoàng tử nhìn ngắm quý nữ trong kinh rồi lựa chọn hôn phối.

Nàng nhớ rõ, chính tại yến tiệc ấy, Tam Hoàng tử đã không tiếc thân mình nhảy xuống cứu nàng khi nàng trượt chân rơi xuống hồ. Cũng từ đó, nàng bước vào con đường bị chém đầu cả nhà không còn lối thoát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc