Trọng Sinh Mạt Thế: Vợ Yêu Của Quân Trưởng Bá Đạo

Chương 46

Trước Sau

break

"Xe chúng ta đi cuối cùng, cô ngồi một mình phía sau rất nguy hiểm." Lãnh Mộ Bạch nói với vẻ nghiêm trang.

Đương nhiên, chỉ có anh mới biết trong lòng mình thực ra chỉ muốn đến gần Thỏ Trắng Nhỏ nhà mình hơn thôi. Nhưng Thỏ Trắng Nhỏ nhà mình đúng là khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác, cái vẻ tàn nhẫn lúc đào đầu Zombie kia thật sự làm anh rất bội phục.

Lãnh Mộ Bạch lấy túi tinh hạch ra, vừa xem vừa hỏi: "À phải rồi, tinh hạch này có nhiều màu sắc như vậy, đều có thể dùng tùy ý, hay là có quy tắc gì?"

Hạ Mạt lấy từ trong túi ra một viên tinh hạch màu trắng đưa cho Lãnh Mộ Bạch: "Anh nắm trong tay cảm nhận thử xem."

Lãnh Mộ Bạch cầm viên tinh hạch trắng, dụng tâm cảm nhận. Thử rất nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được bí quyết, hấp thụ hết năng lượng của tinh hạch. Năng lượng bị hấp thụ xong, tinh hạch "bụp" một tiếng vỡ thành một đống bột phấn.

"Thật thần kỳ!" Mắt Lãnh Mộ Bạch sáng lên, vô cùng kinh ngạc. Anh lại cầm lên một viên tinh hạch màu vàng: "Cái này thì sao? Cũng có thể hấp thụ à?"

Hạ Mạt vội vàng giật lấy viên tinh hạch màu vàng trong tay Lãnh Mộ Bạch: "Anh đừng có hấp thụ lung tung, sẽ nổ tan xác đó! Tinh hạch cũng phân thuộc tính. Dị năng giả hệ Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ phải hấp thụ tinh hạch có màu sắc tương ứng. Màu sắc tương ứng với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ là: Hỏa ứng với màu đỏ, Thổ ứng với màu vàng, Kim ứng với màu vàng kim, Thủy ứng với màu xanh lam, Mộc ứng với màu xanh lục. Còn những người ngoài năm hệ này chỉ có thể hấp thụ tinh hạch màu trắng."

Nói xong, Hạ Mạt thoáng chốc cảm thấy không ổn. Mình lại tiết lộ quá nhiều rồi! Mấy chuyện này đáng lẽ nên để họ tự mình từ từ phát hiện ra. Nhưng vừa rồi nếu Lãnh Mộ Bạch thật sự hấp thụ viên tinh hạch kia thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Thôi thì lộ ra rồi thì thôi vậy!

"Thì ra là như vậy." Lãnh Mộ Bạch cũng không hỏi cô làm sao biết những điều này, bốc các viên tinh hạch ra nhìn nhìn: "Còn quá ít. Buổi chiều giết thêm ít Zombie nữa, buổi tối lại phân chia."

Hạ Mạt không có ý kiến, tiện tay bỏ một viên tinh hạch hệ Thổ vào túi.

Lãnh Mộ Bạch nhướng mày, cầm bộ đàm lên nói nhanh: "Phía trước tắc đường, đi đường vòng."

Bên kia bộ đàm rất nhanh truyền đến giọng của Lâm Tử Kiệt: "Rõ."

Nghe Lãnh Mộ Bạch bảo đi đường vòng, Hạ Mạt ghé sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Chỉ mới bốn ngày trôi qua, thành phố D phồn hoa đã biến thành một thành phố chết.

Trên đường thỉnh thoảng có mấy chiếc xe lao nhanh theo hình chữ S né tránh vật cản, tất nhiên phía sau là một đoàn Zombie hành động kỳ quái, lắc lư bám theo. Hạ Mạt nhìn lại phía sau xe mình, thì ra sau xe họ cũng có một đám Zombie đang đi theo.

Chậc! Có phải mình còn chưa nhập tâm vào trạng thái không nhỉ? Lại chẳng có chút cảm xúc căng thẳng nào cần có của tận thế.

Không, không phải cô chưa nhập tâm, mà là vì bên cạnh có nhóm người của Lãnh Mộ Bạch, đám Zombie cấp thấp này hoàn toàn không đáng để vào mắt.

"Ngồi yên!" Lãnh Mộ Bạch kéo Hạ Mạt đang thò đầu ra ngoài cửa sổ về, trầm giọng nói: "Cô chẳng có chút tự giác nào của một thai phụ cả."

Hạ Mạt lè lưỡi, tiếp tục ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài. Xe đi ngang qua một vài khu dân cư, vẫn có thể thấy không ít người ló đầu ra ngoài cửa sổ dòm ngó. Những người này đều là nghe được thông báo trên đài, bảo họ ở yên trong nhà khóa kỹ cửa sổ chờ quân đội tới cứu đi đây mà!
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương