Các thành viên khác của đội Liệp Ưng cũng lại một lần nữa nổ súng, lần này toàn bộ nhắm thẳng vào đầu Zombie. Chỉ trong chốc lát, hơn 50 con Zombie ngoài cửa đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
Lãnh Mộ Bạch có chút ảo não: "Vốn đang muốn thử tay nghề một chút, xem ra chỉ có một lần này thôi."
Nói rồi anh nhìn về phía Hạ Mạt: "Tinh hạch có khả năng sẽ ở chỗ nào?"
"Đầu, hẳn là đều ở trong óc." Hạ Mạt vội vàng trả lời.
Lãnh Mộ Bạch gật đầu, nói với mọi người: "Nơi này mùi máu tanh quá nặng, chúng ta cần phải rời đi mau chóng. Đội Liệp Ưng, đào đầu tìm tinh hạch cho tôi!"
Đội Liệp Ưng nghe lệnh không chút do dự, cầm dao găm tiến lên bắt đầu bổ đầu, đào tinh hạch.
"Các người mỗi người ít nhất phải đào đầu một con Zombie, mặc kệ có tinh hạch hay không." Lãnh Mộ Bạch nói với nhóm người nhà Hạ Mạt, giọng điệu không cho phép từ chối. Điều này làm cho bà Tô Hân và dì Năm lại một lần nữa dạ dày cuộn lên.
"Mẹ, dì Năm, hai người cứ coi như đang mổ cá, mổ gà đi." Hạ Mạt lên tiếng.
"Lãnh quân trưởng muốn hai người làm quen với Zombie trước. Nếu hai người đến cả Zombie chết cũng không dám chạm vào, chờ sau này gặp phải Zombie mà lại không có ai bảo vệ được thì hai người phải làm sao?"
Nói rồi Hạ Mạt cầm dao găm đi tới cửa, không chút do dự bổ một nhát vào óc Zombie, dùng sức xoay một cái, liền khoét được một lỗ trên đầu Zombie.
Cô thò tay vào tìm kiếm, lại không có tinh hạch. Hạ Mạt không màng vết máu bẩn trên tay, lại đi đến thi thể một con Zombie khác bắt đầu đào.
Nếu Lãnh Mộ Bạch không làm như vậy, cô cũng sẽ ép mẹ và mọi người phải tự mình đối mặt với Zombie.
Bất kể là ai cũng không thể vĩnh viễn bảo vệ người khác không rời nửa bước. Biện pháp tốt nhất chính là làm cho tất cả mọi người đều có thể giết Zombie, như vậy mới không mất mạng khi không được bảo vệ.
"Mổ gà... Đúng, ta coi nó như một con gà chết bốc mùi." Dì Năm lẩm bẩm, cầm một con dao găm đi tới, làm theo dáng vẻ của Hạ Mạt bổ đầu Zombie ra.
Dì là dị năng hệ Sức mạnh, làm việc này nhẹ nhàng hơn Hạ Mạt không ít.
Ông Hạ Tân nhìn vợ, dịu dàng nói: "Mạt Nhi nhà chúng ta và dì Năm đều làm được, bà xã của anh cũng có thể mà, phải không?"
Bà Tô Hân nhìn ông Hạ Tân, sau đó hạ quyết tâm gật mạnh đầu: "Ừm! Em cũng có thể!"
Bà Tô Hân cầm dao găm đi đến bên thi thể Zombie, đứng một lúc lâu, cuối cùng lấy hết can đảm bổ đầu Zombie ra, run run rẩy rẩy thò tay vào đầu Zombie mò mẫm lung tung, kết quả bắt được một vật cứng cứng.
"Ủa!" Bà Tô Hân kinh ngạc mừng rỡ rút tay ra nhìn vật trong tay.
Tuy dính đầy thứ ghê tởm, nhưng vật cứng trong tay lại phát ra ánh sáng màu lục. Bà Tô Hân dùng nước rửa sạch vết bẩn trên tay, một viên tinh hạch màu xanh lục nằm gọn trong lòng bàn tay bà.
"Bà xã của anh lợi hại như vậy, lần đầu tiên đã tìm được tinh hạch rồi! Xem ra anh cũng phải nỗ lực thôi." Ông Hạ Tân nói rồi cũng gia nhập đội ngũ đào tinh hạch.
Lãnh Mộ Bạch chỉ yêu cầu họ mỗi người đào đầu một con Zombie, nhưng không ai dừng lại, mãi cho đến khi đầu của tất cả Zombie đều bị đào rỗng, mọi người mới dừng tay.
Hơn 50 con Zombie, chỉ đào được mười lăm viên tinh hạch. Nhưng như vậy đã xem như không tồi, ít nhất mọi người không uổng công.
Mọi người chủ động đưa tinh hạch cho Lãnh Mộ Bạch. Đội Liệp Ưng vẫn luôn nghe theo Lãnh Mộ Bạch, mà nhóm người nhà họ Hạ dường như cũng thuận theo tự nhiên nghe theo sự chỉ huy của anh.
Lãnh Mộ Bạch cũng không từ chối, lấy ra một cái túi đựng toàn bộ tinh hạch vào bên trong, sau đó nói với mọi người: "Rời khỏi đây trước đã."
Mọi người lần lượt chạy về chiếc xe đã được phân công lúc nãy. Hạ Mạt quay lại ghế sau của chiếc xe cuối cùng. Lãnh Mộ Bạch cũng đi vào ngồi ở ghế sau.
Hạ Mạt nhíu mày thành một cục, nhìn Lãnh Mộ Bạch không mấy thiện cảm. Người này sao lại thế nhỉ? Ghế phụ lái rõ ràng có chỗ, lại còn chạy tới đây giành chỗ với một bà bầu như mình, thật không biết xấu hổ.