Lãnh Mộ Bạch thấy Hạ Mạt xuống xe, nhướng mày, cuối cùng thở dài một hơi: "Dương Tử đi cùng Hạ tiểu thư." Ý tứ rất rõ ràng, bảo Hồ Hạo Dương bảo vệ Hạ Mạt.
Hồ Hạo Dương có thể nói là mang ơn tái tạo của Hạ Mạt, hơn nữa bảo vệ chị dâu của họ vốn dĩ là trách nhiệm của anh, vì thế Hồ Hạo Dương gật đầu: "Vâng."
Hạ Mạt liếc nhìn Hồ Hạo Dương đã đứng chắn trước mặt mình, lại liếc nhìn Lãnh Mộ Bạch với vẻ mặt không cho phép từ chối, cuối cùng không nói gì. Thôi kệ, lát nữa sẽ cho họ biết rốt cuộc mình có yếu đuối hay không.
Chỉ là Hạ Mạt không ngờ tới, cô căn bản không có cơ hội phát huy...
"Gào!" Zombie bên ngoài dường như cảm giác được thức ăn đang ở rất gần, toàn bộ gào thét lên, thậm chí có con đã bắt đầu tông cửa, khiến cánh cổng lớn va đập không ngừng.
"Kiệt Tử, mở cửa!" Lãnh Mộ Bạch đã chạy tới cổng.
Lâm Tử Kiệt nhận được mệnh lệnh, lập tức tiến lên mở cổng lớn, sau đó lùi lại mấy bước.
"Gào!" Cổng lớn vừa mở ra, một luồng mùi hôi thối xộc tới.
Lũ Zombie đông nghẹt chen chúc ở cửa, tất cả đều muốn xông vào, nhưng lại vì con nào cũng không nhường con nào nên không thể chen vào được.
"Ọe!" Bà Tô Hân dù đã xem vô số truyện, phim ảnh, nhưng tận mắt nhìn thấy Zombie vẫn có chút không chịu nổi. Đặc biệt là cái mùi hôi thối kia cùng với những cơ thể bị xé rách đầy máu thịt, thịt nát, thậm chí có hai con nội tạng còn lòi cả ra ngoài.
Cảnh tượng đó vẫn làm dạ dày bà Tô Hân cuộn lên, một cảm giác buồn nôn dâng lên từ dạ dày. Bà che miệng xoay người rúc vào lòng ông Hạ Tân, không ngừng hít sâu, ngửi mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người ông Hạ Tân, dạ dày đang quay cuồng dữ dội mới đỡ hơn một chút.
Dạ dày của hai cha con ông Hạ Tân cũng không dễ chịu gì, nhưng không biểu hiện ra ngoài quá nhiều. Vì đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nên lúc này họ vẫn tỏ ra khá bình tĩnh.
Sức chịu đựng của dì Năm thì kém hơn một chút, trực tiếp ngồi xổm trên mặt đất nôn ọe.
"Mẹ kiếp! Mấy thứ này còn ghê tởm hơn cả trong tưởng tượng!" Vương Hạo hét lớn một tiếng, nhổ mấy bãi nước bọt, trong lòng cũng là một trận kinh tởm.
Chu Hâm không nói lời nào, nhưng sắc mặt anh cũng chẳng khá hơn là bao.
"Trời ạ! Đúng là đủ ghê tởm." Vương Khiêm thấp giọng nói một câu.
Nhưng dù sao mọi người trong đội cảm tử Liệp Ưng cũng là quân nhân xuất thân. Tuy chưa từng gặp qua cảnh tượng như vậy, nhưng cũng chỉ kinh hãi trong giây lát rồi liền khôi phục bình thường.
Lãnh Mộ Bạch theo bản năng nhìn về phía Hạ Mạt, thấy cô bình tĩnh nhìn đám Zombie, không có vẻ gì là khó chịu, thậm chí trên mặt còn có chút biểu cảm phấn khích.
Ủa? Anh không khỏi nghĩ thầm. Lúc này Thỏ Trắng Nhỏ không phải nên nôn đến trời đất tối sầm sao? Đúng là một cô bé nội tâm và bề ngoài không hề ăn khớp. Nhưng sao cô ấy như vậy, mình lại thấy thích thế nhỉ!
Nghĩ vậy, khóe miệng anh nhếch lên, nhưng rất nhanh đã che giấu nụ cười, trầm giọng nói: "Nổ súng! Trước tiên đẩy lùi đám quái vật này ra đã!"
Nói rồi Lãnh Mộ Bạch đã nâng súng máy lên bắn mạnh vào đám quái vật. Anh vừa ra tay, tất cả thành viên đội Liệp Ưng đều nâng súng lên quét một loạt vào cửa. Cơ thể đám Zombie bị bắn thủng vô số lỗ, nhưng lại không có mấy con ngã xuống. Lãnh Mộ Bạch lập tức giơ tay, ra hiệu mọi người ngừng bắn.
"Nhìn những thi thể ngã xuống kia, các cậu phát hiện ra điều gì?" Lãnh Mộ Bạch trầm giọng hỏi.
Đám người Vương Khiêm im lặng một lát, Lâm Tử Kiệt đứng ra nói: "Là đầu! Những con ngã xuống toàn bộ đều bị bắn nát đầu."
"Không sai. Cho nên đám quái vật này hẳn là chỉ đánh vào đầu chúng mới có thể chết." Nói rồi Lãnh Mộ Bạch đã cầm súng máy trực tiếp nhằm vào đầu đám Zombie đang chặn ở cửa mà bắn mạnh.
Từng loạt, từng loạt Zombie ở cửa lần lượt ngã xuống.