Trọng Sinh Mạt Thế: Vợ Yêu Của Quân Trưởng Bá Đạo

Chương 47

Trước Sau

break

Cô không biết quân đội thành phố D khi nào mới có thể tới cứu viện, nhưng lúc trước ở thành phố J, họ cũng nghe thông báo như vậy.

Cô cũng ở nhà chờ, nhưng chờ suốt mười ngày, đến khi trong nhà không còn một giọt nước để uống thì quân đội cũng không tới. Cuối cùng, những người như cô vì sinh tồn mới phải ra ngoài tìm kiếm đồ ăn.

Nhìn những người này, nghĩ đến đời trước mình cũng ngu xuẩn giống họ, cô không khỏi nhướng mày. Khi đó sao mình lại tin tưởng quân đội như vậy nhỉ?

Có Lãnh Mộ Bạch làm radar, họ một đường thông suốt không gặp trở ngại nào, đến được cửa hàng xe tải hạng nặng.

Cổng lớn của cửa hàng đóng chặt, bốn phía một mảnh yên tĩnh. Lưu Lăng xuống xe, chạy tới ngồi xổm trước cửa cuốn, lấy một chiếc kẹp tóc mượn từ dì Năm cắm vào ổ khóa cửa cuốn, mân mê một lát, cửa cuốn liền được mở ra.

Anh kéo cửa cuốn lên, ôm súng đi vào. Chỉ nghe thấy hai tiếng súng vang lên, anh liền đi ra, làm một thủ thế an toàn.

Lâm Tử Kiệt đi đầu lái xe vào, những chiếc xe khác cũng theo sát phía sau. Đợi cả năm chiếc xe đều vào trong, Lưu Lăng nhanh chóng kéo cửa cuốn xuống, nhốt đám Zombie bám theo ở bên ngoài.

Trong phòng bảo vệ có thi thể của hai con Zombie, là hai ông bà lão khoảng 50-60 tuổi. Họ hẳn là vợ chồng, làm bảo vệ cho cửa hàng xe. Chỉ là khi tận thế bùng nổ, một người biến thành Zombie, sau đó cắn chết người còn lại.

Nhìn cảnh tượng như vậy, Hạ Mạt vẫn có chút xúc động. Tận thế bùng nổ vào rạng sáng, rất nhiều Zombie sau khi biến dị, nạn nhân đầu tiên đều là bạn đời bên cạnh hoặc người thân trong nhà.

"Đi thôi." Lãnh Mộ Bạch nhẹ giọng nói.

"Vâng!" Hạ Mạt lấy lại tinh thần, đi theo mọi người hướng về phía phòng trưng bày.

Cô phát hiện ra một vấn đề. Lãnh Mộ Bạch nói chuyện với ai cũng dùng giọng điệu ra lệnh, hơn nữa có thể nói một chữ thì tuyệt đối không nói hai chữ.

Là một quân nhân, lại là đội trưởng chỉ huy người khác, như vậy cũng là bình thường. Nhưng điều không bình thường chính là khi anh nói chuyện với cô, tuy giọng vẫn lạnh như băng nhưng lại thiếu đi sự ngắn gọn, thay vào đó là nhẹ nhàng, từ tốn hơn.

Chẳng lẽ anh ta sợ dọa đến con trai mình? Hạ Mạt xoa bụng, trong lòng đối với Lãnh Mộ Bạch hảo cảm tăng lên một ít. Một người rất lạnh lùng, cả ngày trưng bộ mặt nghiêm nghị, nhưng lại rất tinh tế.

Ít nhất anh ta biết mình là thai phụ, luôn tìm cách bảo vệ mình, còn vì sợ dọa hư con trai cô mà nói chuyện với cô rất nhỏ nhẹ.

"Gào!" Tiếng gầm rú của Zombie lại một lần nữa kéo Hạ Mạt đang du thần trở về. Qua cửa kính phòng trưng bày, hai con Zombie mặc đồng phục bảo an đang gào thét về phía họ.

"Thần Vũ, có muốn lên thử xem không?" Lãnh Mộ Bạch nhìn về phía Hạ Thần Vũ.

Anh vợ nhà mình, đã yêu cầu không thể nói chân tướng với Thỏ Trắng Nhỏ nhà anh ấy, như vậy gọi "đại ca" chắc chắn cũng không được, nên chỉ có thể gọi tên. Điểm này tin rằng anh vợ vẫn có thể hiểu được.

"Được chứ!" Hạ Thần Vũ gật đầu.

"Chỉ có hai con. A Hạo, Hâm, chúng ta qua giải quyết thế nào?" Hạ Thần Vũ tỏ vẻ háo hức muốn thử, lây sang cả Vương Hạo và Chu Hâm. Hai người gật đầu, rút thanh Đường đao mà Hạ Thần Vũ mua giúp họ từ sau lưng ra.

Hạ Thần Vũ nói: "Tôi đối phó con thấp kia, con cao giao cho hai cậu."

"Không thành vấn đề." Vương Hạo lập tức đáp. Chu Hâm cũng giơ tay làm dấu OK.

Lưu Lăng đã mở khóa cửa kính. Đợi Hạ Thần Vũ bọn họ đến gần, Lưu Lăng lập tức kéo cửa ra.

Ba người Hạ Thần Vũ đi vào. Hạ Thần Vũ giơ đao chém về phía đầu con Zombie bảo an thấp lùn.

"Gào!" Con Zombie thấp lùn gào thét lao về phía Hạ Thần Vũ, vừa vặn tránh được thanh Đường đao đã chém xuống.

Hạ Thần Vũ một chân đá văng con Zombie bảo an đã đến gần, một đao chém xuống vai nó. Zombie lại một lần nữa nhào tới, Hạ Thần Vũ vội vàng tránh né, lại một lần nữa vung Đường đao về phía con Zombie.

Bên này ba người đang đánh nhau túi bụi với hai con Zombie, Lãnh Mộ Bạch đã dẫn mọi người đi vào cửa hàng xe. Anh nhìn ba người còn đang vật lộn, nói với mọi người trong đội Liệp Ưng: "Kiểm tra."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương