Trọng Sinh Mạt Thế: Vợ Yêu Của Quân Trưởng Bá Đạo

Chương 40

Trước Sau

break

Biết Lãnh Mộ Bạch quan tâm mình, Hạ Mạt cũng không nổi giận với anh, ngoan ngoãn húp từng thìa cháo nhỏ. Tuy vẫn còn đói nhưng đã dễ chịu hơn không ít.

Lãnh Mộ Bạch cũng uống xong cháo. Anh đặt bát đũa xuống, giọng ôn hòa nói với Hạ Mạt: "Biết cô còn đói, nhưng bây giờ không thể ăn thêm được. Nghỉ ngơi một lát rồi ăn tiếp, được không?"

Hạ Mạt gật gật đầu, lại cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng không đúng ở chỗ nào?

Vương Khiêm hỏi: "Ưng Vương, vừa nãy sao anh xuống dưới được vậy? Tôi vừa định nhắc Hạ tiểu thư đừng ăn đồ dầu mỡ vội, còn chưa kịp mở miệng thì anh đã giật lấy đũa của Hạ tiểu thư rồi. Nhưng tôi hoàn toàn không thấy anh xuống cầu thang."

Hồ Hạo Dương nói tiếp: "Ủa! Tôi còn tưởng chỉ có mình tôi không thấy Ưng Vương xuống lầu chứ!"

"Tôi đâu phải không đi cầu thang xuống..." Lãnh Mộ Bạch ngừng lại, không nói tiếp.

Anh đúng là đi cầu thang xuống, nhưng lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Suy nghĩ hồi lâu, Lãnh Mộ Bạch tự mình phân tích: "Tôi nhớ là thấy Hạ Mạt sắp ăn cơm, tôi liền vội vàng xuống dưới. Lúc xuống thì Hạ Mạt còn chưa bắt đầu gắp thức ăn... Tôi nhớ lúc tôi thấy cô ấy, cô ấy đã chuẩn bị gắp đồ ăn rồi... Không phải! Tôi ở trên lầu sao có thể nhìn thấy dưới nhà được?"

"Dị năng tốc độ, còn có..." Hạ Mạt nhìn Lãnh Mộ Bạch.

Gã này lại là song hệ dị năng! Chuyện này trước đây mình chưa từng nghe nói. Nhưng mình nhớ hình như anh ta là dị năng hệ Tinh thần.

Cô không biết dị năng của anh có thay đổi không, ôm thái độ thử một lần, Hạ Mạt nói: "Anh thử nhìn xem tình hình bên ngoài biệt thự của chúng ta xem. Tập trung tinh thần, vận dụng toàn bộ lực lượng trong cơ thể."

Lãnh Mộ Bạch thử rất nhiều lần mới có chút hiệu quả, nhưng hiện tại anh chỉ có thể nhìn thấy trong sân chứ không thể nhìn thấy tình hình bên ngoài biệt thự.

"Tôi có thể thấy trong sân, nhưng không thể thấy bên ngoài biệt thự." Lãnh Mộ Bạch ảo não nói.

Lúc này anh nhìn thấy một con muỗi vo ve bên cạnh Hạ Mạt, trong lòng ít nhiều khó chịu, một ánh mắt phóng qua, con muỗi kia lập tức bị xé thành nhiều mảnh.

Ực! Đây là ánh mắt cũng có thể giết người vô hình sao? Nhìn con muỗi bị xé nát trên tường, Hạ Mạt cuối cùng cũng xác định được.

"Khụ! Dị năng hệ Tinh thần khống chế." Hạ Mạt giải thích.

"Hệ Tinh thần khống chế lại chia làm dị năng hệ Tinh thần đơn thuần và dị năng hệ Tinh thần khống chế. Khác biệt giữa chúng là hệ Tinh thần đơn thuần giống như một cái radar, có thể dò xét sự vật trong một phạm vi nhất định. Còn dị năng hệ Tinh thần khống chế thì lợi hại hơn nhiều, không chỉ có thể làm radar mà còn có thể công kích mọi thứ xung quanh. Đương nhiên tiền đề là tinh thần lực của anh phải đủ mạnh."

Nghe có vẻ không tệ lắm. Lãnh Mộ Bạch nhướng mày, vội vàng hỏi: "Vậy làm thế nào để nâng cao tinh thần lực?" Thế giới đã thay đổi, nắm đấm có lợi hại đến mấy cũng không thể liều mạng với Zombie, vẫn là phải nhanh chóng nâng cao năng lực của mình mới được.

"Không ngừng luyện tập tinh thần lực." Hạ Mạt đáp.

"Còn có cách là giết Zombie. Trong đầu Zombie có một loại tinh thể rất cứng, gọi là tinh hạch. Hấp thụ lực lượng của tinh hạch có thể nâng cao dị năng của mình. Đương nhiên cụ thể thế nào tôi cũng không rõ lắm, cũng không biết thực tế có giống như vậy không."

Hạ Mạt tuy tiết lộ rất nhiều thông tin, nhưng cũng chỉ nói là mình xem được ở đâu đó. Còn họ tin hay không thì không phải việc cô cần suy xét. Mình đã cứu Hồ Hạo Dương, tin rằng với sự chính trực của họ, chỉ riêng điểm này thôi họ cũng sẽ không làm gì bất lợi cho cô.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương