Đáng tiếc, tấm lòng của dì phải đến sáng hôm sau mới có người hưởng dụng.
Bà Tô Hân tỉnh lại vào ngày thứ hai của tận thế. Vừa tỉnh dậy, bụng bà đã đói réo liên hồi. Dì Năm hâm nóng cho bà một bát cơm, bà không màng hình tượng xúc lia lịa, chẳng mấy chốc đã ăn xong, lại uống thêm một bát canh gà dì Năm hầm cả đêm.
"Ợ!" Bà Tô Hân lại một lần nữa không màng hình tượng mà ợ một tiếng.
Thật sự là quá đói, ngày thường cả ngày cộng lại bà cũng ăn không hết nhiều như vậy.
"Bọn họ đều chưa tỉnh, sẽ không có vấn đề gì chứ?" Dì Năm nhìn lên lầu, vẻ mặt lo lắng.
"Chắc là không sao đâu. Mạt Nhi không phải nói rồi sao? Sốt càng lâu chứng tỏ thực lực càng mạnh. Vừa nãy xuống lầu tôi xem từng người rồi, đều còn đang sốt!" Bà Tô Hân thở dài.
"Ai! Dì Năm à, chúng ta xem như thực lực kém cỏi nhất rồi, cũng chỉ có thể tự bảo vệ mình, đồng thời làm tốt hậu cần cho bọn họ thôi."
"Bà chủ, hậu cần cũng rất quan trọng mà. Nếu không có hậu cần nấu cơm, lo liệu việc nhà cho họ, họ cũng không thể an tâm đối phó với chuyện bên ngoài, đúng không?" Dì Năm là người rất biết đủ, hơn nữa dì vốn là người giúp việc nên cũng không ngại tiếp tục hỗ trợ họ.
"Cũng đúng." Bà Tô Hân lập tức lấy lại tinh thần.
Bà đứng dậy vận động cơ thể, cầm nỏ đi ra ngoài. Dì Năm cũng lập tức cầm nỏ đi theo. Hai người phụ nữ rất ra dáng đi tuần tra một vòng trong sân, lại qua camera nhìn thoáng qua bên ngoài.
Bên ngoài có hơn chục con Zombie đang lảng vảng, còn có vài người lái xe bỏ chạy. Quan sát một lát, xác định không có người hay Zombie nào tới gần biệt thự, họ lại quay về phòng khách mở TV.
TV đang đưa tin về thảm họa xảy ra trong ngày. Quân đội cũng thông báo trên TV rằng đã thành lập căn cứ ở ngoại thành thành phố D, rất nhanh sẽ phái người vào thành phố đón mọi người đến căn cứ. Trong thời gian này, vì an toàn, tốt nhất mọi người không nên ra khỏi nhà.
Chiều 5 giờ, ông Hạ Tân và Vương Hạo cũng tỉnh. Ngay sau đó Chu Hâm cũng tỉnh. Mấy người lại đợi thêm một tối, đến sáng sớm ngày thứ ba của tận thế, Hạ Thần Vũ và bốn người Vương Khiêm cũng lần lượt tỉnh lại.
Hiện tại chỉ còn lại Hạ Mạt và Lãnh Mộ Bạch chưa tỉnh.
Chạng vạng ngày thứ ba, Hạ Mạt cũng tỉnh. Vừa mở mắt ra cô liền cảm thấy đói, đói đến mức có thể ăn hết cả con trâu. Vì thế cô còn chưa kịp thử dị năng của mình đã vội vàng xuống lầu.
"Mạt Nhi tỉnh rồi!" Thấy Hạ Mạt xuống lầu, mọi người đều đứng dậy nhìn cô.
"Dì Năm, con đói! Mau chết đói rồi!" Hạ Mạt không màng chào hỏi mọi người, chỉ nói với dì Năm là mình đói.
Dì Năm và bà Tô Hân gần như cùng lúc đứng dậy đi vào bếp. Không lâu sau, hai người bưng đồ ăn và canh gà ra. Hạ Mạt đã ngồi vào bàn, đồ ăn vừa dọn lên, cô lập tức cầm đũa chuẩn bị và cơm.
Lại có người không biết điều giật lấy đôi đũa của cô.
Hạ Mạt tức giận ngẩng đầu trừng mắt nhìn qua.
"Mấy ngày không ăn gì, vừa ăn đã ăn đồ dầu mỡ thế này, cô tưởng dạ dày cô làm bằng sắt chắc?" Giọng Lãnh Mộ Bạch cũng vô cùng không tốt.
Anh vừa mới tỉnh, liền thấy Hạ Mạt xuống lầu kêu đói, sau đó mẹ vợ và dì Năm liền bưng ra một đống đồ ăn dầu mỡ. Anh lập tức sốt ruột, nhảy khỏi giường chạy xuống.
"À đúng rồi! Xem tôi sao lại không nghĩ tới chuyện này!" Dì Năm bừng tỉnh ngộ, vội vàng chạy vào bếp múc hai bát cháo ra.
Lãnh Mộ Bạch đặt một bát cháo trắng trước mặt Hạ Mạt, giọng dịu đi một chút: "Ăn cháo đi, lót dạ trước đã. Nếu không ăn ngay đồ dầu mỡ này sẽ đau dạ dày, nói không chừng còn bị nôn nữa."
Hạ Mạt cúi đầu lặng lẽ húp cháo. Vừa rồi là cô quá nóng vội, quên mất bài học đời trước. Khi mới bị bắt vào phòng thí nghiệm, cô cho rằng bọn họ không thể bức chết mình nên đã tuyệt thực, cũng là liên tiếp ba ngày không ăn gì.
Cô không đợi được thả ra mà lại hành hạ bản thân và cái bụng quá mức. Cuối cùng cô không chịu nổi nữa, vớ lấy đồ ăn đưa tới ăn ngấu nghiến, kết quả là nôn thốc nôn tháo, dạ dày đau quặn thắt mấy ngày mới đỡ.
Cũng là sau đó những người kia mới nói cho cô biết, mấy ngày không ăn gì, lúc ăn lại chỉ có thể ăn thức ăn lỏng thanh đạm trước.