Trọng Sinh Mạt Thế: Vợ Yêu Của Quân Trưởng Bá Đạo

Chương 41

Trước Sau

break

"Có phương pháp thì tốt hơn là không có. Ngày mai liền đi thử xem." Lãnh Mộ Bạch không hỏi thêm Hạ Mạt làm sao biết rõ như vậy, nhưng anh biết chuyện này tuyệt đối không chỉ đơn giản là xem được ở đâu đó.

Nhưng như vậy thì sao chứ? Vợ tương lai nguyện ý nói thì tự nhiên sẽ nói, không muốn nói, mình ép cô ấy chỉ làm cô ấy rời xa mình hơn mà thôi.

Lãnh Mộ Bạch chuyển chủ đề, hỏi vấn đề anh quan tâm nhất: "Cô thức tỉnh dị năng gì?"

"Tôi còn chưa kịp thử." Hạ Mạt nói rồi xòe bàn tay phải, tập trung tinh thần phóng thích dị năng.

Trong lòng bàn tay cô xuất hiện một cây non trơ trụi không một chiếc lá.

Hệ Mộc? Sao lại là hệ Mộc? Mình không phải nên là hệ Băng sao?

Tiểu Đề giải thích: “Chị Mạt Nhi, đây là bản thể của ta, không phải dị năng của chị. Nhưng chúng ta hòa hợp làm một, năng lực của ta cũng tương đương là năng lực của chị, chữa trị, công kích tuyệt đối chuẩn không cần chỉnh!”

Ngầu vậy sao! Mắt Hạ Mạt sáng lên. Cô thu hồi cây non bản thể đi, tay phải khẽ nắm lại, một sợi dây leo bằng len liền xuất hiện trong tay cô.

Nếu dị năng hệ Mộc là Tiểu Đề mang đến cho mình, vậy dị năng của mình là gì? Nghĩ vậy, Hạ Mạt cố gắng cảm nhận một chút, trong tay ngưng tụ ra những mảnh băng nhỏ li ti.

Vẫn giống như đời trước, là hệ Băng. Tuy cô chưa từng thấy qua, nhưng nghe nói hệ Băng nếu biết cách sử dụng thì cũng rất lợi hại. Không tồi, không tồi.

"Cái này là hệ Mộc còn có hệ Băng!" Bà Tô Hân bị lôi kéo xem rất nhiều truyện về tận thế, vừa nhìn thấy dây leo và mảnh băng xuất hiện trong tay Hạ Mạt liền biết đó là hệ Mộc và hệ Băng.

Nghĩ đến thực lực của con gái cùng với không gian rất lớn kia, bà Tô Hân lập tức kiêu ngạo nói: "Con gái nhà ta đúng là lợi hại, lại cũng là song hệ dị năng!"

"Mẹ thì sao ạ! Là hệ gì?" Hạ Mạt cười hỏi. Người khác không biết, nhưng mẹ chắc hẳn biết mình đã thức tỉnh cái gì rồi!

Bà Tô Hân cười nói: "Hệ Thủy. Sau này chúng ta dùng nước hoàn toàn không cần lo nữa rồi."

"Thật? Tuyệt vời quá! May mà con còn chưa kịp đi cắt tóc, nếu không thì phiền phức to." Hạ Mạt ban đầu định đi cắt tóc ngắn cho tiện, hơn nữa trong tình huống không có nước thì gội đầu quá xa xỉ, tuy cô có không gian nhưng cũng không tiện để lộ ra.

Chỉ là cô vẫn luôn do dự mãi đến tận thế cũng không hạ quyết tâm cắt đi mái tóc. Đời trước, mái tóc đen nhánh óng ả của cô bị đám khốn kiếp kia cắt nham nhở như chó gặm, vẫn luôn làm cô không thể nguôi ngoai.

Cho nên việc cắt tóc cô vẫn có chút không nỡ, nhưng rõ ràng hiện tại tóc cô có thể giữ lại rồi.

"Ha ha! Con bé này, tận thế đến nơi rồi mà còn thích làm đẹp." Bà Tô Hân cười ha hả nói, lời nói không có một chút trách cứ mà chứa đầy sự cưng chiều.

Bất kể là tận thế hay là gì, con gái đều là bảo bối của họ, họ đều sẽ dành những gì tốt nhất cho cô.

Hạ Mạt lè lưỡi với bà Tô Hân, cười nhìn về phía mọi người: "Mọi người đều cảm nhận thử xem dị năng của mình là hệ gì đi."

Mọi người dựa theo cách Hạ Mạt chỉ dẫn cảm nhận một chút, xác định dị năng của mình, kết quả cuối cùng là Ông Hạ Tân là dị năng hệ Hỏa, Hạ Thần Vũ là dị năng hệ Sương mù, Chu Hâm là dị năng hệ Thổ, Vương Hạo là dị năng hệ Hỏa, Vương Khiêm là dị năng hệ Kim và Ẩn thân, Hùng Vũ là dị năng hệ Băng, Lâm Tử Kiệt là dị năng hệ Phong, Lưu Lăng là dị năng hệ Thổ, Hồ Hạo Dương là dị năng hệ Lôi.

Đợi mọi người đều nói ra dị năng của mình, dì Năm lại khổ sở nhìn Hạ Mạt: "Tiểu Mạt, dì không biết mình có dị năng gì. Con xem trong tay các con đều có thể hiện ra đồ vật, hoặc là có thể lập tức biến mất không thấy tăm hơi. Dì lại chẳng có gì cả, cũng không làm được việc lập tức biến mất."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương