Hạ Mạt nhìn Lãnh Mộ Bạch, nói: "Ba tôi ngày thường vẫn luôn rèn luyện thân thể, dù ông không thể thức tỉnh dị năng thì việc giết Zombie bình thường cũng dễ như trở bàn tay. Mẹ tôi và dì Năm đều biết bắn nỏ, hơn nữa họ đều có thể nấu cơm. Anh trai tôi và hai vị anh họ đều là đai đen Taekwondo, dù không có dị năng thì họ cũng có thể bảo vệ cả nhà chúng ta."
Cô tiếp tục: "Tuy tôi đang mang thai gần sáu tháng, nhưng tôi cũng sẽ không trở thành gánh nặng. Tôi có thể tự bảo vệ mình, cũng có thể giết Zombie." Hạ Mạt không có ý định nói ra chuyện mình có không gian, những người này chưa đến mức độ cô có thể tin tưởng để tiết lộ bí mật.
"Cô muốn nói là các cô tự mình cũng có thể đến thành phố A sao?" Lãnh Mộ Bạch cười hỏi.
"Nhưng có thêm sáu người chúng tôi, các cô sẽ nhẹ nhàng hơn một chút, không phải sao? Hơn nữa cô là thai phụ, nên biết vận động mạnh không tốt cho thai nhi. Lúc này vẫn không nên cố tỏ ra anh hùng, để tránh làm tổn thương đứa bé."
Lãnh quân trưởng nở nụ cười như đang dụ dỗ con thỏ trắng nhà mình. Đáng tiếc, Hạ thỏ trắng lại không hề nể mặt, cũng không bị anh ta dụ dỗ. Ý nghĩ muốn biểu đạt vẫn rõ ràng mạch lạc, không thể thay đổi.
"Tôi không ngốc như vậy, con của tôi, tôi quý lắm chứ!" Hạ Mạt bĩu môi.
"Ý của tôi đúng là chúng tôi tự mình cũng có thể đến thành phố A. Nhưng như anh nói, có các anh thì chúng tôi có thể nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Nói thì nói thế không sai, nhưng nếu muốn đi cùng nhau, có những lời cần phải nói trước."
"Ý tôi rất đơn giản." Hạ Mạt nói tiếp.
"Tuy sức chiến đấu của chúng tôi không bằng các anh, nhưng chúng tôi cũng không phải là gánh nặng của các anh. Cho nên hy vọng các anh cũng có thể tôn trọng chúng tôi. Nếu mọi người muốn cùng đi thì chúng ta là một tập thể. Trên đường đi có bất kỳ quyết định nào, tôi hy vọng các anh đều có thể nói ra, mọi người cùng nhau thông qua mới được."
"Mặt khác, anh phải đảm bảo với chúng tôi là trên đường đi không được tùy tiện cứu người sống sót. Kể cả có muốn cứu, chúng tôi cũng chỉ có thể cứu những người có năng lực chiến đấu, nhân phẩm hoàn toàn không có vấn đề."
Không cứu người? Mình là quân nhân, trách nhiệm chính là cứu người, sao có thể không cứu? Lãnh Mộ Bạch cảm thấy mình bị làm khó rồi. Chuyện gì anh cũng có thể đáp ứng, nhưng chuyện này thì anh thực sự khó xử.
Lãnh Mộ Bạch trầm mặc, Hạ Mạt cũng không tức giận. Đây cũng là lẽ thường tình, dù sao đối phương là quân nhân, trong thời gian ngắn bắt anh ta không cứu người cũng rất khó khăn.
Cô đột nhiên thay đổi chủ ý, anh ta muốn cứu thì cứ để anh ta cứu. Thông thường loại người như anh ta đều phải trải qua cay đắng ở tận thế mới có thể trưởng thành. Anh ta chưa từng nếm mùi khổ khi làm người tốt, dù mình có nói khô cả họng thì anh ta cũng sẽ không nghe.
Đương nhiên, nếu anh ta cứ chấp mê bất ngộ còn liên lụy đến cả nhà họ, cô cũng sẽ không hề do dự mà lựa chọn rời đi. Cô cũng không phải thánh mẫu Maria, biết rõ có nguy hiểm mà còn ngốc nghếch lao đầu vào.
Nghĩ vậy, Hạ Mạt cười nói: "Tôi biết bắt các anh lập tức thay đổi cũng là không thể. Nhưng có một điều các anh có thể làm được, đó là mặc quần áo bình thường, đừng để lộ thân phận quân nhân của mình."
Tuy muốn để đám quân nhân này tự mình giác ngộ, nhưng cũng không thể để họ mặc quân trang nghênh ngang khắp nơi, thu hút một đống người sống sót đến cầu bảo hộ. Như vậy họ sẽ gặp phiền phức lớn.
"Tôi cũng không phải người vô tình, cũng không phải không muốn giúp đỡ người khác. Ngược lại, tôi còn nhìn thấu đáo hơn bất kỳ ai trong các anh, quý trọng sinh mệnh hơn bất kỳ ai. Thế giới này thương vong quá nửa, nếu không bảo vệ tốt nhân loại, sau này người còn lại trên trái đất sẽ rất ít ỏi. Nhưng bảo vệ người khác cũng phải tùy theo sức mình. Nếu vì bảo vệ người khác mà khiến bản thân gặp nguy hiểm thì anh chẳng được lợi ích gì, người khác có khi còn cười anh là đồ ngốc, nói anh chết chưa hết tội."