Hạ Mạt trước giờ chưa từng nghĩ theo hướng đó. Lãnh Mộ Bạch dù có ưu tú đến đâu cũng không liên quan đến mình. Cô lại không quen biết anh ta, sao có thể trở thành người anh ta tìm kiếm được? Tuy không nghĩ nhiều như vậy, nhưng vì nghe nhiều nên cô cũng biết khá nhiều thông tin về Lãnh Mộ Bạch.
Ban đầu Hạ Mạt còn tưởng chỉ là người trùng tên. Nhưng khi Lãnh Mộ Bạch giới thiệu về biệt đội Liệp Ưng, Hạ Mạt biết người trước mắt chính là Lãnh Mộ Bạch mà cô biết ở đời trước.
Lãnh Mộ Bạch là đội trưởng biệt đội Liệp Ưng. Mỗi thành viên trong biệt đội Liệp Ưng đều là những nhân vật không thể xem thường ở căn cứ thành phố A, người nào người nấy đều rất mạnh.
Các thành viên của biệt đội Liệp Ưng lần lượt là: Vương Khiêm (hệ Kim, biệt danh Phi Ưng), Hùng Vũ (hệ Băng, biệt danh Hùng Ưng, hay Hùng Đại), Lâm Tử Kiệt (hệ Phong, biệt danh Chim Ưng), Lưu Lăng (hệ Thổ, biệt danh Diều Hâu).
Còn cái tên Hồ Hạo Dương, đời trước cô chưa từng nghe nói qua. Cô chỉ biết đội của họ có năm người. Chẳng lẽ Hồ Hạo Dương đã gặp chuyện không may trên đường đi từ đời trước?
Nghĩ đến đây, cô không khỏi liếc nhìn Hồ Hạo Dương thêm vài lần. Hồ Hạo Dương là một chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời. Thấy Hạ Mạt nhìn mình, anh rất lịch sự cười toe toét, để lộ răng nanh.
Biệt đội Liệp Ưng! Cô lại có thể gặp được biệt đội Liệp Ưng ngay khi tận thế vừa mới bắt đầu! Lòng Hạ Mạt kích động không thôi.
Trời ạ! Có nên ôm đùi không đây? Có nên ôm đùi không? Chỉ cần ôm được cái đùi này, sau này cả nhà họ đến căn cứ thành phố A tuyệt đối có thể đi ngang không sợ gì!
"Mạt Nhi, nghĩ gì mà xuất thần vậy?" Hạ Thần Vũ cười hỏi.
Thật ra anh càng muốn nói, Mạt Nhi, em cứ nhìn người ta chằm chằm như vậy thật sự ổn không? Vẻ mặt mê trai như muốn nuốt chửng người ta đến nơi rồi, anh hai nhìn mà cũng thấy mất mặt giùm.
"Khụ! Chỉ là cảm thấy gần đây em hay gặp người họ Lãnh thôi." Hạ Mạt xấu hổ thu hồi tầm mắt, thuận miệng tìm một lý do.
Hạ Thần Vũ cạn lời nhìn Hạ Mạt: "Nãy giờ em không nghe bọn anh nói chuyện à? Lãnh Mộ Bạch chính là cháu trai ông Lãnh đó! Người ta vừa mới cảm ơn em xong."
"A! Ồ! Xin lỗi, vừa rồi em nhìn anh lại nghĩ đến một người khác." Hạ Mạt ngượng ngùng cười gượng.
"Với lại anh cũng không cần cảm ơn em đâu, em cũng có làm gì đâu, chỉ gọi một cuộc điện thoại thôi mà. Hơn nữa ông Lãnh còn tặng em rất nhiều ngọc cổ, làm em ngại quá."
"Hạ Mạt, thật sự rất cảm ơn cô." Lãnh Mộ Bạch lại một lần nữa nói lời cảm ơn chân thành.
"Nếu không có cô, có lẽ tôi đã không còn được gặp lại ông ấy."
Hạ Mạt ngượng ngùng cười cười, cũng không nói gì thêm. Cứ nói tiếp chủ đề này có lẽ sẽ không dứt ra được.
"Mạt Nhi." Hạ Thần Vũ lên tiếng.
"Mộ Bạch và mọi người chuẩn bị đi một mạch lên phía bắc về thành phố A. Em xem, chúng ta có muốn đi cùng họ không? Nơi này dù sao cũng không an toàn, hơn nữa họ đều là quân nhân, đi cùng họ cũng an toàn hơn một chút."
Lãnh Mộ Bạch cũng nói: "Thành phố A đã sớm bí mật thành lập căn cứ, hơn nữa toàn bộ binh lực của quân khu đều tập trung ở đó. Đi đến căn cứ thành phố A tuyệt đối là an toàn nhất."
Hạ Mạt đương nhiên biết căn cứ thành phố A là an toàn nhất, kế hoạch của cô cũng là đi đến đó. Nhưng Lãnh Mộ Bạch thật sự có thể tin tưởng được sao?
Hạ Thần Vũ nói tiếp: "Mạt Nhi, anh quen biết Mộ Bạch không lâu bằng Chu Hâm bọn họ, nhưng nhân phẩm của Mộ Bạch vẫn có thể tin tưởng được. Hơn nữa em còn là ân nhân cứu mạng của ông nội cậu ấy, cậu ấy sẽ không làm gì bất lợi cho chúng ta đâu."
Chậc! Kệ đi! Hạ Mạt nghĩ thầm. Cứ đi theo họ một đoạn đường này đã. Tới được căn cứ thành phố A rồi, có còn đi cùng nhau nữa hay không đến lúc đó rồi tính sau! Đương nhiên là có những điều cần phải nói trước, miễn cho trên đường lại vì ý kiến bất hòa mà cãi nhau.