"Lời của tôi nói đến đây thôi." Hạ Mạt nói thẳng.
"Các anh lựa chọn đáp ứng điều kiện của tôi thì chúng ta cùng đi thành phố A. Không muốn thì thôi. Đương nhiên, nếu các anh là bạn của anh trai tôi thì cứ ở lại nghỉ ngơi cho khỏe, khi nào muốn rời đi thì đi."
Thái độ của Hạ Mạt rất cứng rắn. Lãnh Mộ Bạch biết nếu không đáp ứng, cô thật sự sẽ không cùng mình rời đi. Anh suy tính một lúc rồi nhìn về phía mấy người đồng đội.
"Ưng Vương, nhiệm vụ của chúng ta quan trọng nhất." Lưu Tử Kiệt thấp giọng nhắc nhở.
Vương Khiêm cũng cười nói: "Đúng vậy! Ưng Vương, nhiệm vụ ông cụ giao tuyệt đối quan trọng hơn bất kỳ nhiệm vụ nào của quân khu."
Xong đời! Hạ Mạt thầm nghĩ. Bọn họ đến đây là vì nhiệm vụ, hơn nữa còn là nhiệm vụ bắt buộc phải hoàn thành. Nói cách khác là mình muốn ôm đùi thất bại rồi sao?
Cô thầm lẩm bẩm, sớm biết thế đã không cứng rắn như vậy, ít nhất cũng nên thương lượng tử tế. Ôm được cái đùi này thì sau này đến căn cứ thành phố A cả nhà mới có ngày lành chứ!
Nhưng điều Hạ Mạt không ngờ tới chính là...
Lãnh Mộ Bạch lại nói: "Yêu cầu của cô chúng tôi đồng ý. Nhưng có một điểm tôi cần sửa lại. Chúng tôi không phải người tốt bừa bãi, cũng không phải gặp ai cũng cứu. Chúng tôi biết thực lực của mình. Khi không có năng lực tuyệt đối, và khi chưa nhận được nhiệm vụ cứu viện, chúng tôi cũng sẽ không tùy tiện cứu người."
Hạ Mạt ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại. Cô kéo kéo khóe miệng, "Ờ" một tiếng, rồi không nói gì thêm.
"Đến rồi đây! Ăn khuya nào." Dì Năm bưng mì nóng hổi ra, mỗi người một bát.
Mọi người ngồi xuống xì xụp ăn mì. Hạ Mạt thật sự hơi đói nên cũng bưng bát mì lên ăn từng ngụm lớn. Cô vô tình ngẩng đầu lên thì thấy Lãnh Mộ Bạch đang ngồi đối diện.
Anh ăn rất nhanh, nhưng động tác lại ưu nhã đến chết người. Ngược lại, nhìn mình thì chẳng khác nào ma đói đầu thai, tướng ăn muốn xấu bao nhiêu có bấy nhiêu.
Người ta đúng là hay thế, luôn cảm thấy mình không bằng người khác. Nhưng có thể trong mắt đối phương, bạn lại tốt hơn họ nhiều. Ví dụ như Lãnh Mộ Bạch, trong mắt anh, Hạ Mạt rất đáng yêu, ngay cả lúc ăn mì, cái miệng nhỏ phồng lên vì sợi mì trông cũng vô cùng dễ thương.
Ăn mì xong, Hạ Thần Vũ mới nhớ ra Lãnh Mộ Bạch còn đang sốt, vội vàng nói: "Mạt Nhi, Mộ Bạch đang sốt, em xem cậu ấy có sao không."
"Ồ!" Hạ Mạt cuối cùng cũng đứng dậy khỏi ghế sô pha, đi về phía Lãnh Mộ Bạch.
Lãnh Mộ Bạch thoáng sững sờ khi thấy cô đến gần.
Ực! Bụng này sao nhỏ thế? Anh thầm nghĩ. Năm tháng hơn, sắp sáu tháng rồi mà sao nhìn không rõ chút nào, cảm giác như chưa có thai vậy. Anh tuy chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy, thai phụ năm tháng hơn tuyệt đối không phải dáng vẻ này của Hạ Mạt.
Ủa! Cô bé này không phải bị suy dinh dưỡng đấy chứ! Không được, phải nghĩ cách bồi bổ cho cô ấy mới được, đừng để con mình thiếu dinh dưỡng, sinh ra bé tí bằng bàn tay thì gay to.
Trong lúc Lãnh Mộ Bạch đang miên man suy nghĩ, Hạ Mạt đã đi tới trước mặt anh. Cô quan sát Lãnh Mộ Bạch, rồi đưa tay sờ trán anh.
Mát quá, thịt chắc thật, thoải mái ghê! Lãnh Mộ Bạch rất hưởng thụ cảm giác mát lạnh thấu tim này, nhưng rất nhanh bàn tay nhỏ nhắn lành lạnh kia đã rời đi.
"Trời! Nóng như vậy mà anh còn ngồi đây được à?" Hạ Mạt rụt tay lại. Kia đâu phải là trán, rõ ràng là một miếng sắt nung đỏ, sắp bỏng chết người rồi. Hạ Mạt nghĩ nếu đập quả trứng gà lên trán anh ta chắc cũng chín được.