Cô nhân viên bán hàng đang ngồi đập muỗi ở bên cạnh nghe thấy vậy thì hai mắt liền sáng rực lên. Vốn dĩ cô ta tưởng cô gái nhà quê này chỉ xem chứ không mua, nên mới chẳng buồn nhiệt tình tiếp đón.
Ai mà ngờ được người đàn ông của cô lại hào phóng đến thế!
"Thưa đồng chí, tổng cộng là 235 tệ!" Thái độ của cô nhân viên bán hàng quay ngoắt một trăm tám mươi độ. Cô ta ân cần nhìn Lục Thời Diễn, coi anh hệt như cha mẹ ruột của mình vậy.
Lục Thời Diễn sảng khoái trả tiền.
Nhân viên bán hàng nhanh nhẹn đi đóng gói quần áo, còn Lục Thời Diễn lại quay sang hỏi Tư Âm: "Em còn muốn mua gì nữa không?"
Cô bỗng nhiên hiểu ra lý do tại sao những cô gái trẻ ở thời hiện đại lại thích các thiếu gia nhà giàu ngốc nghếch nhưng nhiều tiền đến thế.
Trả tiền hào phóng như vậy, thử hỏi có ai mà không thích cơ chứ?
Lục Thời Diễn luôn quen với tác phong đánh nhanh thắng nhanh, bao gồm cả việc đi dạo trung tâm bách hóa để mua quần áo.
Thấy Tư Âm không nói gì, anh cứ tưởng cô gái nhỏ đang căng thẳng vì lần đầu tiên đi trung tâm bách hóa. Thế là Lục Thời Diễn lại tự mình chọn thêm cho Tư Âm một số vật dụng sinh hoạt.
Lục Thời Diễn còn mua thêm cho Tư Âm một chiếc túi xách nữ đeo một bên vai.
Mua ngần ấy đồ, Lục Thời Diễn cũng không để Tư Âm phải động tay vào. Anh cứ thế xách theo túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi trung tâm bách hóa. Nhìn thấy Lục Thời Diễn ôm đồm toàn bộ mọi việc, Tư Âm có chút không phản ứng kịp.
Kiếp trước, mỗi khi cô cùng Lục Thời Thâm ra ngoài, người xách đồ luôn là cô. Lục Thời Thâm chẳng thèm quan tâm xem cô có xách nổi hay không, và anh ta cũng chưa bao giờ đưa tay ra giúp đỡ.
Có những người bề ngoài trông lạnh lùng, nhưng thực chất lại chu đáo hơn bất kỳ ai. Trong khi đó, lại có những kẻ bề ngoài trông dịu dàng, nhưng thực chất lại máu lạnh hơn tất thảy.
Trở về từ trung tâm bách hóa, Tư Âm và Lục Thời Diễn vừa bước vào khu đại viện thì đã nghe thấy có người đang bàn tán.
"Người nhà họ Lục nghĩ cái gì vậy không biết, lại đi cưới một cô vợ nhà quê cho cậu cả. Dẫn ra ngoài không sợ mất mặt hay sao!"
"Thế thì có cách nào khác đâu, con bé nhà quê đó mới là con ruột của nhà họ Tư. Dù sao thì cũng đã có hôn ước từ trước, Lục Thời Diễn chỉ đành phải cưới thôi."
"Đâu có, tôi nghe nói là con ranh nhà quê đó đã dùng mưu kế để trèo lên giường của cậu cả nhà họ Lục, nên cậu ấy mới buộc phải cưới đấy chứ!"
Không đúng chứ, người trèo lên giường Lục Thời Thâm rõ ràng là Tư Vi cơ mà?
Tư Âm đang thắc mắc không biết kẻ nào lại tung tin đồn nhảm nhí này, thì bên cạnh cô chợt vang lên giọng nói lạnh lẽo của Lục Thời Diễn.
"Tung tin đồn thất thiệt và bôi nhọ người nhà của quân nhân là phạm pháp đấy, các người muốn bị mời lên phường uống trà sao?"
Giọng điệu của Lục Thời Diễn vang lên đầy vẻ hờ hững.
Những người hàng xóm sợ hãi đến mức im bặt, hoảng hốt che miệng lại. Tư Âm vừa mừng vừa lo, không ngờ Lục Thời Diễn lại đứng ra bảo vệ cô. Trong ký ức, Lục Thời Diễn rất lạnh lùng, dù là bố mẹ ruột, anh vẫn không hề quan tâm.
Tư Âm ngẩn ngơ nhìn chằm chằm bóng lưng của Lục Thời Diễn, giây tiếp theo đột nhiên bước tới, dùng hai ngón tay kéo áo anh.
Lục Thời Diễn dừng lại, quay đầu nhìn Tư Âm.