Haiz, Vương Mỹ Quyên không ngừng thở dài.
"Má Vương, sau này bà nấu nhiều đồ ăn ngon cho mợ cả một chút, bồi bổ nhiều vào cho dễ sinh đẻ!"
Sau đó bà lại quay sang nói với Tư Âm: "Con cố gắng ăn nhiều một chút để bồi dưỡng cơ thể cho tốt."
Sự ghét bỏ của Vương Mỹ Quyên lộ ra rất rõ ràng, nhưng lời bà nói lại trúng ngay phóc ý muốn của Tư Âm.
Do đó, Tư Âm ngoan ngoãn đáp lời: "Con biết rồi ạ."
Thấy Tư Âm ngoan ngoãn, tâm trạng Vương Mỹ Quyên cuối cùng cũng nguôi ngoai đôi chút. Bà cho Tư Âm lui ra và giữ Lục Thời Diễn lại.
"Thời Diễn, lúc Tư Vi và Thời Thâm lén lút qua lại với nhau, mẹ đã bảo hủy bỏ hôn sự này rồi. Kết quả là con lại đồng ý đổi dâu để cưới Tư Âm, rốt cuộc con đang nghĩ cái gì vậy?"
Sắc mặt Lục Thời Diễn vẫn lạnh lùng và cứng rắn như thường lệ, khiến người khác hoàn toàn không thể nhìn thấu suy nghĩ thực sự của anh.
Anh trầm giọng đáp: "Ông nội sẽ không đồng ý hủy hôn đâu!"
Quả thực, ban đầu khi người nhà họ Tư quyết định để Tư Vi thực hiện hôn ước, mặc dù cụ ông đã đồng ý, nhưng cụ vẫn nhất quyết bắt cậu con trai út phải cưới Tư Âm.
Thật không biết Tư Âm có điểm nào tốt? Cụ ông cứ khăng khăng muốn cô làm cháu dâu.
"Tất cả là tại ông!" Vương Mỹ Quyên vươn tay véo Lục Chính Đình một cái. Bà không dám nổi giận với cụ ông, nên đành giận cá chém thớt lên người Lục Chính Đình.
Lục Chính Đình biết vợ đang bực tức trong lòng, ông chột dạ nở nụ cười làm hòa. Thời đại này không có chuyện ly hôn, con trai cả cũng đã kết hôn với Tư Âm rồi.
Lục Chính Đình bèn lấy kinh nghiệm xương máu ra chia sẻ với Lục Thời Diễn: "Vợ không phải là đám lính dưới trướng của con đâu, đừng có cả ngày xụ mặt ra như thế. Còn nữa, hãy đối xử tốt với vợ con một chút."
Nghĩ đến cụ ông vẫn đang nằm trong viện điều dưỡng, Lục Chính Đình lại nhắc nhở: "Con nhớ sắp xếp thời gian đưa Tư Âm đi thăm ông nội nhé."
"Con biết rồi!"
...
Buổi chiều, Lục Thời Diễn đưa Tư Âm đến trung tâm bách hóa để mua quần áo. Kiếp trước, Tư Âm luôn bận rộn lấy lòng chồng và làm một cô con dâu hiếu thảo, nên cô chưa từng đi dạo trung tâm bách hóa.
Các cô con dâu trong thôn đều không để tâm đến chuyện ăn mặc trang điểm. Nếu mặc đồ sặc sỡ một chút thì chắc chắn là sẽ bị người ta nói ra nói vào.
Hơn nữa, thế hệ trước khi kén con dâu đều chọn những người thật thà chịu khó, chăm chỉ vun vén cho gia đình và giỏi sinh đẻ.
Vì vậy, Tư Âm cũng chưa từng ăn diện tử tế cho bản thân. Để cho tiện lợi, cô luôn mặc những bộ quần áo đơn giản nhất và buộc kiểu tóc đuôi ngựa bình thường nhất.
Sống lại một đời, cô chắc chắn rằng mình phải sống thật tự do tự tại!
Bước vào trung tâm bách hóa, Tư Âm không hề tỏ ra lúng túng như một kẻ nhà quê lên tỉnh mở mang tầm mắt. Cô thản nhiên quan sát mọi thứ xung quanh, ngắm nhìn những mặt hàng đa dạng và phong phú.
Hai người đi đến khu vực quần áo.
Tư Âm ngắm nhìn những bộ quần áo và những đôi giày xinh đẹp kia. Cô còn chưa kịp tận hưởng niềm vui mua sắm thì đột nhiên nghe thấy Lục Thời Diễn ở bên cạnh lên tiếng: "Hai chiếc váy này, bộ quần áo này và cả hai đôi giày này nữa, gói hết lại cho tôi. Tổng cộng bao nhiêu tiền?"
Tư Âm: ???
Vị sĩ quan quân đội bá đạo này ở đâu chui ra vậy?