Ánh mắt chạm nhau, Tư Âm không kìm được nảy sinh chút mong đợi: "Tại sao ban nãy anh lại giúp tôi?"
Anh vừa mua sắm đồ đạc cho cô, lại vừa đứng ra bảo vệ cô, chắc chắn là trong lòng anh, cô có chút khác biệt đúng không?
"Chúng ta là vợ chồng!" Giọng nói của Lục Thời Diễn lạnh lùng cứng rắn, không hề mang theo chút tình cảm đặc biệt nào.
Trong lòng Tư Âm nghẹn lại: "Chỉ vậy thôi sao?"
Lục Thời Diễn đáp: "Nếu không thì sao?"
Ánh mắt Tư Âm tối sầm lại, là do cô mơ mộng hão huyền rồi.
Buổi tối, trời đã rất khuya, Lục Thời Diễn vẫn chưa trở về phòng ngủ. Tuy không có tình cảm, nhưng con trai thì vẫn phải sinh!
Thế nhưng nhìn lại vóc dáng gầy gò của mình, Tư Âm có chút nản lòng, bên tai lại văng vẳng lời nói lạnh lùng của Lục Thời Diễn vào tối qua: "Tôi sẽ không chạm vào em nữa..."
Thôi bỏ đi, không bằng tập trung lo cho sự nghiệp trước đã.
Tư Âm đi đến thư phòng tìm Lục Thời Diễn.
Lục Thời Diễn đang viết báo cáo nhiệm vụ, thấy Tư Âm bước vào, anh đặt bút xuống, ngẩng đầu lên hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Tư Âm cảm thấy cổ họng như bị đóng băng trong chốc lát, một lúc sau mới cất lời: "Tôi muốn mượn anh một khoản tiền. Tôi định mở một cửa hàng quần áo, anh yên tâm, đợi khi nào kiếm được tiền, tôi chắc chắn rằng sẽ trả lại anh ngay!"
Vào đầu những năm tám mươi, nhà nước khuyến khích phát triển kinh tế cá thể, nhưng phần lớn mọi người vẫn cho rằng công việc buôn bán là nghề thấp hèn, không đáng được tôn trọng.
Cô không chắc chắn rằng Lục Thời Diễn sẽ đồng ý.
Lục Thời Diễn đánh giá Tư Âm, chắc chắn rằng cô đang nói nghiêm túc.
"Em đợi một chút." Lục Thời Diễn đứng dậy đi mở két sắt, lấy cuốn sổ tiết kiệm bên trong ra rồi nhét vào tay Tư Âm.
"Đây là sổ tiết kiệm nhận lương của tôi, sau này giao cho em giữ. En muốn dùng tiền, cần bao nhiêu, cứ tự mình đi rút là được."
Nhìn cuốn sổ tiết kiệm trong tay, Tư Âm cảm thấy như có món hời từ trên trời rơi xuống trúng ngay đầu mình. Cô chỉ ôm tâm lý mượn thử xem sao, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện này.
"Tôi không thể nhận sổ tiết kiệm tiền lương của anh được, anh cho tôi mượn năm trăm đồng là tốt rồi." Nói xong, Tư Âm liền định trả cuốn sổ lại.
"Cứ cầm lấy đi, sổ tiết kiệm tiền lương của bố tôi cũng giao cho mẹ tôi giữ!"
"Đây là truyền thống của nhà chúng ta!"
Tư Âm kinh ngạc: Nhà họ Lục còn có truyền thống này sao? Vậy kiếp trước tại sao Lục Thời Thâm lại không đưa thẻ lương cho cô?
Kiếp trước, sau khi thi đỗ vào Học viện Y Đại học Thanh Hoa, cô nghiên cứu ra vài phương thuốc thành phẩm rồi đem bán, lúc đó cô mới dần dần có tiền.
Trước đó, cô sống rất nghèo khổ. Sau khi kết hôn với Lục Thời Thâm, hắn chưa từng đưa tiền cho cô, cũng không biết là do quên hay là không muốn đưa. Bố mẹ chồng cũng không cho cô tiền mừng đổi cách xưng hô, lại càng chưa từng đưa tiền sinh hoạt phí.
Trước khi lấy chồng, bố mẹ đẻ cũng không cho cô chút tiền riêng nào để phòng thân!
Dường như bọn họ đều quên mất việc phải cho cô tiền!
Năm đồng bạc duy nhất trên người cô, cũng là do mẹ nuôi nhét cho lúc tiễn cô lên tàu hỏa. Cô vốn đã không có tiền, vậy mà đi chợ nấu cơm vẫn phải tự bỏ tiền túi ra bù vào.
Hết cách, cô đành phải lén lút đi làm thêm.
Bởi vì không có bằng cấp, không có chuyên môn nghề nghiệp, cũng chẳng có mối quan hệ nhân mạch nào. Cô chỉ có thể tìm những công việc lao động chân tay thấp kém.