Tay không mang gì, đường về nhà thực sự thấy nhẹ nhàng hơn hẳn.
Dưới cái nắng gay gắt, Hứa Chi Miểu thở hắt ra, dự tính về nhà chuẩn bị bữa trưa, tiện vào không gian xem cần lấy gì để mang đi bán.
Đi được nửa đường, cô trông thấy chuồng bò của làng từ xa.
Hứa Chi Miểu cắn môi, suy nghĩ một lát, rồi rẽ bước đi về phía đó.
Làng Trát Kỳ có cả ruộng cạn và ruộng nước. Vào mùa xuân, việc canh tác chủ yếu dựa vào bò để cày bừa. Hai con bò trong chuồng là "báu vật" của cả làng.
Nhưng chăm sóc "báu vật" này không phải là việc dễ dàng. Vì quý giá, người chăm phải hết sức cẩn thận. Họ không chỉ phải ở lại chuồng bò, lo liệu thức ăn và dọn dẹp vệ sinh mà nếu bò mắc bệnh hay gặp vấn đề gì, họ còn phải chịu trách nhiệm.
Theo cách nào đó, hai con bò này còn được coi trọng hơn cả con người.
Công việc này chẳng ai muốn nhận vì vừa nặng nhọc vừa không được lợi lộc gì. Cuối cùng, nó thường rơi vào tay những người thuộc tầng lớp thấp nhất trong làng – những người nghèo khổ nhất, bị cả làng coi khinh.
Người hiện đang chịu trách nhiệm chăm sóc chuồng bò là Từ Trọng Văn. Khi bố mẹ Hứa Chi Miểu còn sống, họ luôn thương cảm ông, thường xuyên lén đưa thức ăn giúp đỡ.
Chuồng bò vào mùa hè cách xa đã nghe mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn. Hứa Chi Miểu nhíu mày khó chịu, rón rén đi đến gần.
Từ Trọng Văn còn tiều tụy hơn trong ký ức của cô.
Ông gầy gò, mặc chiếc áo xám rách lỗ chỗ, kính trên mũi đã vỡ một bên, chỉ còn một mảnh cố bám trụ, trông thật tả tơi.
Ông đang cúi lưng gánh phân bò ra ngoài. Trong lúc bước đi, chân ông bị trẹo, gánh phân nghiêng mạnh, suýt nữa ngã nhào.
"Chú Trọng Văn, cẩn thận!" Hứa Chi Miểu hốt hoảng hét lên.
May thay, Từ Trọng Văn giữ được thăng bằng, lảo đảo đứng thẳng lại.
"Ai thế?" Ông nhìn về phía phát ra tiếng, nheo mắt quan sát kỹ, rồi hỏi: "Cháu là... con bé Chi Miểu nhà Văn Lương phải không?"
"Là cháu đây, chú Trọng Văn." Hứa Chi Miểu cầm váy bước đến, khẽ đáp.
"Sao cháu lại đến đây? Mau đi đi, để người khác nhìn thấy thì không hay đâu." Từ Trọng Văn tay vịn gánh, mặt mày xám xịt, vội xua tay đuổi cô đi.
Hứa Chi Miểu thấy lòng xót xa. Cát bụi của thời đại đè lên vai từng cá nhân, tựa như một ngọn núi lớn.
"Chú đừng lo, không ai thấy đâu." Cô cố nén cảm giác cay mắt, nói. "Hôm nay cháu đến không chỉ để thăm chú, mà còn có việc muốn nhờ chú giúp."
Cô nhặt một cành cây, viết vài chữ tiếng Anh lên mặt đất: "Cháu muốn hỏi, chú biết từ này nghĩa là gì không?"
Từ Trọng Văn thoáng do dự, nhưng thiên tính của một người thầy trong ông đã không cưỡng lại được. Ông bước lại gần, nhìn kỹ dòng chữ: "Restore"
"Từ này... nghĩa là khôi phục, hồi phục." Đôi mắt ông ánh lên một tia sáng lạ lùng, lâu lắm rồi mới được giảng giải kiến thức.
Nhưng tiếng thở phì phò của bò đằng sau nhanh chóng kéo ông trở về thực tại đầy trĩu nặng.
Ông không hỏi tại sao cô cần biết từ này, chỉ quay đi, khoát tay: "Đi nhanh đi, sau này đừng đến nữa. Đây không phải nơi cháu nên đến."
Khôi phục. Thì ra, từ trong không gian có nghĩa là khôi phục.
Hứa Chi Miểu trầm ngâm suy nghĩ.
Nhìn dáng vẻ cam chịu của ông, cô chỉ có thể cố gắng an ủi: "Chú Trọng Văn, chú hãy tin cháu, không lâu nữa, chú sẽ thoát khỏi cảnh này."
Nhưng sự tiên tri của cô đến từ việc cô biết trước lịch sử. Còn với người đang sống trong khổ đau, thời gian dài đằng đẵng đã mài mòn hết hy vọng của họ, sao có thể dễ dàng thắp lên niềm tin vào tương lai?
Từ Trọng Văn quay lưng lại với cô, tiếp tục công việc dọn dẹp, không nói thêm lời nào.
Hứa Chi Miểu cắn môi, chậm rãi rời đi. Cô tìm một chỗ vắng người, vào không gian lấy trái cây và thức ăn, nhẹ nhàng đặt bên ngoài chuồng bò.
"Chú Trọng Văn, cháu biết bây giờ lời cháu nói chẳng có mấy giá trị, nhưng chú... chú hãy kiên trì thêm chút nữa. Hy vọng ở ngay phía trước."
Lưng của Từ Trọng Văn khẽ run lên. Đến khi nghe tiếng bước chân xa dần, ông mới ngẩng đầu nhìn trời, giọng kéo dài như thở than: "Hy vọng à..."