Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 43

Trước Sau

break

Rời khỏi chuồng bò về đến nhà, trong lòng Hứa Chi Miểu vẫn còn cảm thấy có chút khó chịu.

Nhưng sự hạn chế của thời đại không thể thay đổi chỉ bằng ý chí cá nhân. Việc duy nhất cô có thể làm là giúp đỡ Hứa Trọng Văn về mặt vật chất, ít nhất là cho đến khi mọi chuyện có hướng phát triển tốt hơn.

Trong bếp, Diệp Tú Chi đang nhóm lửa chuẩn bị nấu ăn.

Hứa Chi Miểu kìm nén cảm xúc, bước tới định tiếp tục công việc trong tay bà.

Thế nhưng bà cụ đẩy cô ra, nhất quyết không để cô động tay vào việc bếp núc:

“Ôi chao, việc này để cháu làm gì chứ? Đi đưa nước xa như thế, chắc mệt lắm rồi. Mau nghỉ ngơi đi, cơm chín bà sẽ gọi!”

Hứa Chi Miểu: “...”

Rõ ràng cô chẳng làm gì nặng nhọc cả, vậy mà ai cũng nghĩ cô như thể vừa trải qua khổ cực lớn lao vậy.

...

Bước vào không gian bí mật, việc đầu tiên Hứa Chi Miểu làm là kiểm tra ánh sáng phát ra từ khối ngọc.

Sau một lúc lâu, tia sáng xanh nhỏ bé ấy mới lóe lên, giống như một nhịp thở.

Khác với lần trước, lần này con số phía sau "Độ thân mật" đã tăng lên thành 48%.

Tăng rồi.

Dòng chữ tiếng Anh kia có nghĩa là "khôi phục". Vậy điều này có phải ám chỉ rằng khi độ thân mật đạt 100%, vật tư trong không gian này sẽ tái sinh nguyên trạng?

Ý nghĩ đó khiến Hứa Chi Miểu không khỏi phấn khích. Nếu vậy thì nhà cô có thể ăn uống thoải mái mà không lo cạn kiệt nữa rồi!

Nhưng, làm sao để độ thân mật tăng lên đây?

Cô hoàn toàn không nhớ mình đã làm điều gì đặc biệt để khiến con số này thay đổi.

Suy nghĩ một lúc, Hứa Chi Miểu bỗng nhận ra: Khối ngọc này là quà Tần Liệt tặng cô. Vậy độ thân mật này, chẳng lẽ là chỉ mức độ thân mật giữa cô và anh ấy?

Càng nghĩ, cô càng thấy khả năng này hợp lý.

Từ một góc độ nào đó, không gian trong khối ngọc là sự gửi gắm tình yêu và kỳ vọng của Tần Liệt. Cô chỉ có thể coi là một nửa chủ nhân, và chỉ khi hai người họ là một đôi bạn đời gắn bó trọn vẹn thì không gian này mới phát huy được tối đa công dụng.

Ngẫm lại cũng hợp lý thôi.

Chỉ có điều, độ thân mật này là chỉ khía cạnh tinh thần, hay... các khía cạnh khác nữa?

Chẳng lẽ để đạt được mức 100% kia, cô phải chủ động... với Tần Liệt?

Hứa Chi Miểu lập tức đỏ mặt. Khóe mắt cô ngập tràn sự lúng túng. Gì thế này chứ?

...

Tần Liệt tan ca trưa, trên đường đã nghe chuyện xấu hổ của Vương Xuân Phân.

“Anh Tần, mẹ kế anh hình như ngã khá nặng, chắc phải nằm yên ít nhất chục ngày ấy.” Hoàng Hữu Lương vừa hóng chuyện vừa tặc lưỡi hai tiếng, còn đưa tay định đập vai Tần Liệt nhưng trượt.

Tần Liệt đi đến bờ sông, rửa sạch bùn bẩn trên người. Ánh mắt cụp xuống, dường như chỉ quan tâm xem mình đã làm sạch hết hay chưa.

Vương Xuân Phân gặp may, tự ngã khiến bản thân bị thương, thế là tránh được việc anh phải ra tay. Nếu không, hậu quả chỉ có nghiêm trọng hơn.

Thấy anh không phản ứng gì, Hoàng Hữu Lương tò mò hỏi: “Anh Tần, sao không đợi về nhà rửa cho tiện?”

Đối với những người làm đồng như họ, việc lau sạch ngay lập tức chẳng phải chuyện thường thấy. Phần lớn đều để bẩn thế về, thậm chí có khi mệt quá còn ngã lăn ra giường luôn.

Nhưng từ khi cưới vợ, Tần Liệt lại thường làm những việc khiến người ta chẳng hiểu nổi.

Ví dụ như lần trước tan ca lại vòng ra bờ sông hái quả dại, loại quả tím ngắt chỉ có bọn trẻ con trong làng không có đồ ăn vặt mới thích ăn.

Tần Liệt thản nhiên đáp: “Dính bùn khó chịu.”

Miểu Miểu thích sạch sẽ, anh không muốn để cô thấy mình lôi thôi mà ghét bỏ.

Vắt khô gấu quần, anh hỏi: “Cậu có rửa không?”

Hoàng Hữu Lương vội xua tay: “Không, không cần đâu.”

Nhìn Tần Liệt hồi lâu, anh ta bỗng hỏi: “Anh Tần, chè đậu xanh hôm nọ vợ anh mang đến có phải cho đường tinh luyện không? Ngọt dịu, uống ngon thật đấy.”

Dừng một lát, anh ta cảm thán: “Anh Tần, anh cưới được vợ đúng chuẩn rồi đấy. Ngày trước anh đi làm đồng thì đào đâu ra nước đường? Làm tôi cũng muốn cưới vợ thành phố ghê, nhưng mà nuôi nổi không mới là vấn đề.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc