Hứa Chi Miểu đã quen với cách anh gọi tên mình như vậy, cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi đưa giỏ cho anh.
Cô nở nụ cười nhàn nhạt, lấy khăn tay lau mồ hôi cho anh, rồi chỉ tay về phía giỏ: “Em sợ anh khát, mang nước tới cho anh đây.”
Nói xong, cô quay đầu về phía Hoàng Hữu Lương, vẫy tay gọi: “Anh Hoàng, tôi cũng mang cho anh một bát chè đậu xanh, mau uống khi còn mát nhé!”
Biết mấy ngày nay Tần Liệt làm chung nhóm với Hoàng Hữu Lương để đào mương, Hứa Chi Miểu đặc biệt mang theo hai bát chè. Một là vì anh em họ thân thiết, hai là vì cô mượn xe đạp của Hoàng Hữu Lương, cũng phải trả chút ân tình.
“Có cả phần của tôi nữa à? Thế thì ngại quá.” Miệng Hoàng Hữu Lương nói vậy nhưng tay đã rất thật thà trèo lên, mặc kệ ánh mắt lạnh lùng của Tần Liệt, mở nắp giỏ lấy chè.
Gọi một tiếng “anh Hoàng” thôi mà, có cần phải thế không chứ!
Món chè đậu xanh này là do cả buổi sáng của Hứa Chi Miểu dày công chuẩn bị.
Cô lột sạch vỏ đậu, ninh nhỏ lửa cho đến khi tan nhuyễn, rồi dùng vải lọc lấy nước, thêm đường phèn, sau đó để vào nước giếng làm mát. Đây đúng là món giải nhiệt tuyệt vời cho ngày hè oi ả.
Hứa Chi Miểu nhìn Hoàng Hữu Lương uống ừng ực từng ngụm chè đậu xanh, sau đó mang bát còn lại đến trước mặt Tần Liệt, nhẹ giọng nói: "Uống đi, kẻo để nguội mất ngon. Hay anh muốn uống chút nước trước?"
Nước này là nước linh tuyền mà Hứa Chi Miểu đặc biệt lấy ra từ không gian, giống như chè đậu xanh, cũng đã được để trong nước giếng làm mát. Mấy ngày qua, cô đều pha nước linh tuyền với nước thường cho Tần Liệt và Diệp Tú Chi uống. Nhìn chung, dường như sức khỏe của họ đã tốt hơn nhờ đó.
Tần Liệt nhận lấy bát bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay Hứa Chi Miểu – vốn đã dính hơi nước – lau lên áo mình, rồi trả lời lạc đề: "Gọi tên cậu ta là được."
Hứa Chi Miểu khựng lại, không hiểu anh đang nói ai.
Hoàng Hữu Lương đang vùi mặt vào bát chè liền ngẩng lên, hét lên đầy bất bình: "Anh Tần, anh nhỏ mọn quá rồi đó!"
Hứa Chi Miểu chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu ra. Cô mỉm cười, đôi mắt ánh lên nét tinh nghịch. Sao trước đây cô không nhận ra người đàn ông này lại "hẹp hòi" như vậy nhỉ?
"Chè đậu xanh mát lạnh của chị dâu thật sự rất ngon, cảm ơn chị nhé." Hoàng Hữu Lương uống cạn, đặt bát vào giỏ, rồi quệt miệng, nói:
"Chị dauu cứ gọi tên tôi là được, không thì tôi sợ anh Tần muốn đánh người mất."
Tần Liệt ngượng ngùng ho khan một tiếng, ngửa cổ uống cạn bát chè lạnh.
Hứa Chi Miểu cười gật đầu, bàn tay nghịch ngợm khẽ cào nhẹ lòng bàn tay của Tần Liệt.
Tần Liệt: ...
Hoàng Hữu Lương gãi đầu, đột nhiên nhớ ra chuyện: "À đúng rồi, chị dâu, mấy cái bàn ghế chị đặt, bố tôi làm xong được một số rồi. Chị xem khi nào tiện để tôi mang qua?"
Hứa Chi Miểu vui mừng: "Thật à? Vậy thì tốt quá!"
Trong nhà chẳng có bàn ghế gì cả, ăn cơm phải đứng mà ăn, thật bất tiện.
Cô suy nghĩ một lúc rồi nói: "Thế thì hôm nay luôn đi, tiện thể tôi thanh toán tiền công cho chú Chí Tường."
Cũng đến lúc thực hiện lời hứa với Nhị Bá, đi bán vật phẩm kiếm tiền, càng nhiều càng tốt.
Tần Liệt uống một ngụm nước lớn, nói với Hoàng Hữu Lương: "Tối nay tôi mượn một chiếc xe kéo, như vậy vận chuyển đồ sẽ tiện hơn."
Anh xếp bát và bình nước vào giỏ, sau đó quay sang, kiềm chế nhấc lọn tóc mái ướt mồ hôi của Hứa Chi Miểu lên, vén gọn về phía sau. Ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào vùng da non mới lành trên vết thương, động tác dịu dàng vô cùng.
"Miểu Miểu, trời nắng, giỏ này để tôi mang về sau khi xong việc, nặng lắm."
Hứa Chi Miểu: ...
Hoàng Hữu Lương quay đầu nhìn đi nơi khác, giả vờ như không nghe thấy gì. Trong lòng cậu nghĩ: Anh Tần đúng là cưng chiều quá mức, giỏ rỗng như vậy mà nặng gì chứ?
Giỏ bị Tần Liệt cương quyết giữ lại, lúc về Hứa Chi Miểu hai tay trống không, trên đầu đội một chiếc lá sen mà Tần Liệt hái từ ao, sợ cô bị nắng chiếu.